Please note that Tapas no longer supports Internet Explorer.
We recommend upgrading to the latest Microsoft Edge, Google Chrome, or Firefox.
Home
Comics
Novels
Community
Mature
More
Help Discord Forums Newsfeed Contact Merch Shop
Publish
Home
Comics
Novels
Community
Mature
More
Help Discord Forums Newsfeed Contact Merch Shop
__anonymous__
__anonymous__
0
  • Publish
  • Ink shop
  • Redeem code
  • Settings
  • Log out

[Châu Kha Vũ x Santa] Dreams

After you

After you

Nov 12, 2021

Châu Kha Vũ gục đầu xuống bàn, vài giọt rượu từ khóe miệng rơi xuống bàn tay thon dài xinh đẹp, say sưa than vãn với đàn anh mà em luôn coi như anh ruột.

- Anh, em lại chia tay rồi.

- Thế à?

- Anh không thể rủ một chút lòng thương cho em sao? - Châu Kha Vũ quay mặt về phía Santa, cong môi hờn dỗi.

- Cũng đâu phải lần đầu. - Người nọ bình thản đáp lại.

Em nghe vậy, cũng chỉ cười cười, lại quay về với cốc rượu dang dở. Miệng khẽ ngâm nga vài giai điệu vui tươi vô nghĩa, để mặc người bên cạnh chìm đắm trong thế giới riêng của mình.

Santa chống cằm, tay mân mê chai bia, chốc chốc lại xoay vòng nó, tựa như làm vậy có thể tạo thành một cơn lốc nhỏ cuốn đi những rối bời trong lòng anh lúc này.

Anh không cách nào lý giải được những nỗi vương vấn lạ kỳ dành cho đứa nhóc mà mình vẫn luôn tự hào gọi là "em trai" này. Phải chăng chỉ đơn giản là bản năng muốn bảo vệ che chở cho một người em trai mà anh luôn khao khát có được, hay, còn vì cảm xúc sâu xa gì khác? Santa không thể hiểu, cũng không muốn hiểu.

Một Châu Kha Vũ khi say rất thích bám người và mè nheo. Và, thật không may, bằng cách này hay cách khác, anh vẫn luôn là kẻ hứng chịu đầu tiên cũng như cuối cùng. Và lần nào cũng thế, trái tim dễ dàng bị đánh gục bởi những thứ dễ thương lại không thể chịu nổi trước "thủ đoạn" của đứa "em trai" nhỏ này.

Như bây giờ chẳng hạn. Santa thở dài, cố gắng tránh thoát vòng tay đang ghì chặt quanh eo, mặt đỏ tía tai dù anh thề tối nay chỉ uống một chai bia không hơn không kém, hơi thở nồng nặc mùi rượu của Châu Kha Vũ phả vào cổ, khiến anh rùng mình khẽ rụt người, lại bị người nọ mạnh mẽ kéo vào lòng quấy loạn, mặc kệ ánh mắt ba phần tò mò bảy phần mờ ám của người xung quanh.

- Anh... hic... có thích em không?

- Không, giờ thì về được chưa?

- Phải là... hic... có chứ.

- Rồi rồi, có thì có.

Không nên tranh cãi với người say, là rượu nói không phải người nói, anh niệm đi niệm lại hai câu thần chú tưởng chừng như đã thành chân lý mỗi khi không may bị kéo đi mượn rượu giải sầu.

Châu Kha Vũ ngọ nguậy khó chịu, cuối cùng cũng thôi làm loạn, biến thành con gấu koala khổng lồ dính chặt lấy Santa, mặc anh vừa đỏ mặt vừa phải lôi theo đứa em đang thất tình về kí túc xá. Lại một đêm thức trắng, anh thở dài.

Từ sau đêm say định mệnh đó, Santa cố gắng tránh Châu Kha Vũ nhiều nhất có thể. Đi ăn có thể ngồi cùng người khác chứ nhất quyết không ngồi với em, nghe tin Châu Kha Vũ đi hướng đông sẽ không ngần ngại đi vòng hướng tây, thấy người nọ tiếp cận lại giả vờ chạy sang chỗ Lâm Mặc cùng Mika tán gẫu. Nói cách khác, anh xem bản thân là mặt trăng, còn Châu Kha Vũ tựa mặt trời.

Em đứng trên tầng 4, nheo mắt nhìn con người đang mải miết chạy qua chạy lại giữa hai bàn, hết ôm vai bá cổ Lưu Chương rồi quay sang nắm áo Oscar, cảm giác máu sắp sửa trào ra khỏi miệng. Vốn định mượn chuyện chia tay để được người kia an ủi, tiện thể mượn rượu tỏ tình, ngờ đâu lại là một nước đi vào lòng đất. Châu Kha Vũ vẫn dán mắt vào thân ảnh kia, mắt nhắm lại như thể đang tính toán điều gì đó.

Santa đứng sát bên cạnh Trương Gia Nguyên, cố gắng lờ đi ánh nhìn chằm chằm như thể muốn ăn tươi nuốt sống mình của Châu Kha Vũ. Người bên cạnh cố nín cười, nhân lúc anh không để ý mà chụp trộm một tấm, len lén gửi vào khung chat.

Góc chụp cố ý nhưng lại làm như vô tình, để lộ góc nghiêng nhu hoà hiếm thấy. Châu Kha Vũ nghiến răng nhìn màn hình điện thoại, lại ngước lên liếc sang phía bên kia, vừa kịp thấy cái nhếch môi thoáng qua của người vừa gửi hình, tâm lạnh đi một nửa.

Chú ý, người trong lòng sắp rơi vào tay kẻ khác!!!!

Trương Gia Nguyên biết Châu Kha Vũ đang nhìn, cố ý nghiêng đầu sang, hơi cúi xuống, từ góc độ của Châu Kha Vũ nhìn đến, trông chẳng khác gì hai người kia môi chạm má.

Không xong rồi!!!

Chẳng kịp suy nghĩ, em chạy thẳng đến chỗ hai người đang đứng, như một cơn lốc mang người bên cạnh Trương Gia Nguyên đi mất. Mà người vừa bị bỏ mặc bơ vơ ở sân trường kia, lại dùng ánh mắt tựa đang xem kịch vui mà nhìn theo bóng hai người vừa kéo nhau rời đi.

Vô duyên vô cớ bị kéo đi giữa thanh thiên bạch nhật, hơn nữa, lại còn là người mà mình cố tình tránh mặt mấy tuần nay, Santa khó chịu vô ý cao giọng chất vấn.

- Em làm sao thế hả? Trước sân trường kéo anh đi như vậy, nhỡ bị hiểu lầm thì sao?

- Em thấy anh mới là người đang hiểu lầm thì có. Mấy tuần nay vì sao lại tránh mặt em?

- Vì anh thích.

- Có phải vì hôm đó em say rồi nói em thích anh không.

- Đúng, anh không quan tâm em yêu ai chia tay ai, cũng chẳng phải chuyện anh cần quản. Để anh yên.

Châu Kha Vũ đứng chôn chân tại chỗ, nhìn Santa chạy về chỗ Trương Gia Nguyên. Em lờ mờ đoán ra được, hình như anh nghĩ em đang chơi đùa với tình cảm của anh?

- Anh này.

- Hửm?

- Sắp tới là prom cuối năm, anh có đi với ai không?

- Anh chưa biết nữa. Em đi với ai?

- Bí mật.

Santa bĩu môi nhìn Trương Gia Nguyên cười đến chảy cả nước mắt. Đi một mình thì không ổn lắm, mà biết đi với ai bây giờ? Ai cũng có đôi có cặp cả.

Ngay khi Santa vừa quay người bước đi, Trương Gia Nguyên nhận được một tin nhắn. Cậu đọc đi đọc lại dòng tin vừa nhận được, nhìn theo bóng người đang chậm rãi rời khỏi sân trường, tủm tỉm cười.

Từ sau hôm ở sân trường, Châu Kha Vũ dường như cũng chẳng thèm để ý đến Santa nữa, cả ngày không vùi đầu trong thư viện thì cũng vai kề vai với bọn Lưu Chương Lâm Mặc. Mà người nọ vẫn như cũ duy trì khoảng cách, vẫn một mực bám lấy Trương Gia Nguyên không buông, mặc kệ những lời trêu chọc từ phía sinh viên khoa Nhạc cụ của cậu.

Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, chẳng mấy chốc mà prom cuối năm, dịp mà gần như tất cả mọi người đều mong chờ đã đến. Trừ Santa ra.

Anh đứng trước tủ quần áo, nhìn đi nhìn lại mớ đồ vừa ít vừa đơn giản đến thảm thương của mình. Vốn dĩ anh không thiếu tiền, chỉ là thường ngày cũng chẳng cần diện mấy bộ suit màu mè làm gì, cứ t-shirt quần thể thao mà mặc cho thoải mái. Santa hối hận rồi, hối hận vì đã không nghe lời nhị vị phụ huynh mà mua lấy một bộ suit tử tế cho những dịp quan trọng như thế này.

Chợt, ngoài cửa có tiếng gọi. Là Lâm Mặc.

- Có người nhờ em đưa anh cái này. - Cậu vừa cười vừa chìa ra trước mặt anh một chiếc túi dài bí ẩn, phía trên có một chiếc mắc áo, cùng một hộp quà nhỏ nhắn.

Anh bối rối nhìn Lâm Mặc dúi chiếc túi cùng hộp quà vào tay mình rồi nở nụ cười, co giò chạy mất. Santa thề rằng, nếu trên tay thằng bé chỉ có mỗi hộp quà, có khi anh còn tưởng nó đến trước phòng tỏ tình anh cơ đấy.

Santa bật cười, mình suy nghĩ nhiều rồi.

Còn mấy tiếng nữa prom mới bắt đầu, tò mò một chút về mấy món quà từ người chẳng biết là quen hay lạ chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ, Santa cầm lấy chiếc mắc áo, treo lên cạnh giường tầng phía trên, bắt đầu khám phá món quà bí ẩn. Và rồi, anh ngạc nhiên trước bất ngờ được cất giấu bên trong.

Một bộ suit đen mới tinh, cùng một chiếc áo sơ mi trắng. Còn hộp quà màu xám tinh tế, được gói ghém tỉ mỉ, đính kèm một chiếc nơ xinh xắn phía trên. Bên trong là một chiếc cà vạt được xếp rất cẩn thận.

Anh chậm rãi lấy cà vạt ra, một tấm thiệp nhỏ cùng hàng chữ quen thuộc nằm bên dưới đập vào mắt, chẳng biết đã được chuẩn bị từ bao giờ.

"Đi prom nhất định phải ăn mặc cho thật chỉn chu. Và, em xin lỗi."

Santa không nhịn được mà cong khoé miệng. Dù sao đi nữa, trong mắt Châu Kha Vũ, anh chưa bao giờ là người sai.

Uớm thử bộ suit mới trên người, anh ngạc nhiên vì độ tinh xảo cũng như vừa vặn của nó. Phải để ý kĩ đến mức nào mới có thể tìm được một bộ đồ ôm sát vừa phải, triệt để tôn lên từng đường nét trên người anh như thế này?

Sau hôm nay, cũng nên nói rõ mọi chuyện với nhau để tránh hối tiếc sau này.

Santa bước vào hội trường, ngoài ý muốn thu hút ánh nhìn ngưỡng mộ của mọi người. Chẳng ai ngờ rằng, một người thường ngày hay thích giấu mình sau những bộ quần áo rộng thùng thình lại có thể chiếm trọn spotlight chỉ với một bộ suit đen đơn giản.

Anh mỉm cười với tất cả mọi người rồi chậm rãi tiến đến chỗ Trương Gia Nguyên. Trong một khoảnh khắc, anh tưởng như tim mình rung động trước thằng nhóc hay thích mở miệng trêu chọc mình. Nhưng cảm giác đó cũng chẳng kéo dài được lâu khi anh thoáng thấy Châu Kha Vũ.

Trái với phong thái nổi bật thường thấy, Châu Kha Vũ chỉ yên lặng đứng một góc, hờ hững đảo mắt xung quanh, chẳng rõ là đang hưởng thụ không khí hay là đang tìm bạn đi cùng. Tâm trạng vừa mới tốt lên một chút lại bất chợt xấu đi mấy phần.

Suốt buổi, chỉ thấy Châu Kha Vũ trò chuyện dăm ba câu cùng mấy người trong ban tổ chức, hoặc là chào hỏi mấy cô bạn cùng lớp. Ngoài ra, chẳng thấy bóng dáng ai bên cạnh. Ánh mắt Santa tràn đầy ý cười vui vẻ, chẳng hề để ý đến Trương Gia Nguyên đang lẳng lặng nháy mắt với Châu Kha Vũ.

- Sắp tới trò bốc thăm rồi đấy, anh lấy số chưa?

- Rồi, của em là số mấy thế?

- 38. Anh số mấy?

- 27.

Trương Gia Nguyên không đáp lại, gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Một lúc sau, cậu lại cất lời.

- Châu Kha Vũ, cậu ta bốc trúng số 38.

- Thế à?

Trương Gia Nguyên yên lặng quan sát phản ứng cùng nét mặt của người nọ, hài lòng nhìn ra sự thất vọng trong ánh mắt của anh. Cậu nhẹ nhàng gợi ý.

- Anh có muốn đổi với em không?

- Không, anh ổn mà. - Santa cố che đi sự hụt hẫng, nở một nụ cười trấn an Trương Gia Nguyên.

- Anh chắc chưa? - Người nọ dường như có chút lo lắng hỏi lại.

- Không sao đâu mà.

Santa thờ ơ quay lưng về phía sân khấu, mặc kệ tiếng ồn ào huyên náo phía đám đông cùng lời giới thiệu của MC, chậm rãi uống hết cốc rượu hoa quả, liếc nhìn đồng hồ. Còn 30 phút nữa mới kết thúc, MC đang đọc số bốc thăm. Anh đang do dự không biết nên về hay ở lại.

- Số 27. Xin mời hai bạn có số 27.

Santa toan quay người bước đi, đập vào mắt lại là hình ảnh Châu Kha Vũ bước lên sân khấu. Anh hốt hoảng quay lại nhìn Trương Gia Nguyên, chỉ thấy người nọ dùng ánh mắt vui vẻ khó hiểu nhìn mình, rồi không để anh kịp trốn đi, ngay lập tức siết chặt cổ tay anh giơ lên.

- Bỏ ra. - Santa giãy giụa cố gắng giật ra, đổi lại là đau đớn truyền đến cổ tay, rồi lan dần sang khắp cánh tay.

- Là chính anh bảo không muốn đổi, đừng trách em. - Trương Gia Nguyên mang vẻ mặt vô tội nhìn anh, hờn dỗi đáp lại.

Tạch. Ánh đèn sân khấu bất chợt chiếu thẳng vào người anh, chói đến mức khiến anh khó chịu mà nhíu chặt mày, chẳng chú ý đến cổ tay đã bị buông ra từ bao giờ.

- À, mời bạn lên sân khấu, chúng ta bắt đầu.

Santa nín thở, thầm cầu nguyện cho tất cả chỉ là một giấc mơ không có thật, dù vài giọt mồ hôi âm thầm chảy xuống khoé miệng lại phản đối điều đó. Dưới hàng chục cặp mắt đang đổ dồn về phía mình, anh nhắm mắt, hít sâu một hơi, rồi lấy hết can đảm mà bước lên sân khấu.

Đây là lần đầu tiên họ chính thức đứng cạnh nhau, sau bao ngày chiến tranh lạnh. Chỉ là một trò chơi, không sao hết, Santa tự trấn an bản thân.

- Trò chơi sau đây có tên là "Pocky Game". Mỗi cặp sẽ được phát một que bánh, mỗi người sẽ cắn lấy một đầu, cố gắng rút ngắn chiều dài que bánh nhé. Đội nào giữ được que ngắn nhất sẽ chiến thắng.

Châu Kha Vũ cầm lấy một đầu Pocky, đặt giữa hai người, từ đầu đến cuối vẫn duy trì ánh nhìn đắm đuối tựa xoáy nước, âm thầm cuốn lấy trái tim đang run rẩy của người đối diện, nhấn chìm trong biển sâu vô hạn.

Mà Santa, lại tự nguyện để bản thân mình rơi vào vùng đại dương vốn chẳng tìm thấy lối thoát.

Cả hai mặt đối mặt, mắt chạm mắt, hơi thở chỉ cách nhau một que bánh Pocky. Từng giọt nước chảy xuống, len vào trong khoang miệng Santa, khiến anh thoáng khó chịu mà đưa mắt xuống dưới. Lúc ngẩng lên, lại vô tình nhìn đến hai cánh môi mượt mà kia, hơi giật mình mà lùi về phía sau.

Châu Kha Vũ chẳng cần mất đến 1s, vươn tay ra ôm lấy eo người nọ, một đường kéo sát vào, thành công thu hẹp khoảng cách giữa hai người, đồng thời rút ngắn chiều dài que bánh. Hơi thở hoà quyện, một nụ hôn phớt trấn an lướt nhẹ qua môi anh.

Santa hoá đá nhìn người đối diện cầm lấy mẩu bánh ngắn ngủn, ghé sát tai mình dịu dàng thì thầm.

- Đẩy em ra đi, em biết anh có thể.

- 3, 2, 1.

- Muộn rồi.

Chẳng để anh có cơ hội phản kháng, Châu Kha Vũ thản nhiên xốc eo Santa, vác người lên vai, nhai nốt mẩu bánh, trước ánh mắt ngỡ ngàng của bàn dân thiên hạ, công khai mang người đi mất.

Santa vẫn còn chưa hết bàng hoàng, hoá thành búp bê mặc người vác đi trong tư thế vô cùng xấu hổ, hai tay bịt lấy miệng mình, mắt đảo loạn xung quanh, vô tình nhìn trúng một góc mờ ảo nọ. Trương Gia Nguyên vòng tay ôm lấy eo Lâm Mặc, thằng nhóc miệng chu lên, cố gắng uống nốt ngụm coca rồi biến mất đằng sau cửa hội trường.

Tiên sư nhà cậu, Trương Gia Nguyên.

Santa tự trách bản thân quá lười biếng mà bỏ quên việc rèn luyện thể lực, khi mà năm lần bảy lượt bị người giữ lại không cho chạy thoát, như lúc này đây, bị Châu Kha Vũ ép chặt vào tường hành lang, hai bên bị hai cánh tay mạnh mẽ giam lấy, tựa như chiếc lồng sắt nhốt chú chim nhỏ đang run lẩy bẩy vì sợ hãi.

- Mặc đồ của em, hôn em. Em vốn định cho anh một cơ hội để chạy trốn, nhưng xem ra anh lại từ chối.

- Chuyện hẹn hò chia tay trước giờ đều là giả, nhưng em thích anh là thật.

- Vậy, anh có đồng ý làm người yêu em không? Đoá Đoá?

Santa bị lời nói của Châu Kha Vũ làm cho bất ngờ, nỗi vấn vương như đám tơ vò quấn lấy tim anh cuối cùng cũng được người gỡ rối. Anh nhẹ nhàng kéo em xuống, vòng tay ôm lấy cổ em, thay cho câu trả lời.

snowman201097
soleil de novembre

Creator

Comments (0)

See all
Add a comment

Recommendation for you

  • What Makes a Monster

    Recommendation

    What Makes a Monster

    BL 75.7k likes

  • Invisible Bonds

    Recommendation

    Invisible Bonds

    LGBTQ+ 2.4k likes

  • Touch

    Recommendation

    Touch

    BL 15.6k likes

  • Silence | book 1

    Recommendation

    Silence | book 1

    LGBTQ+ 27.3k likes

  • Primalcraft: Scourge of the Wolf

    Recommendation

    Primalcraft: Scourge of the Wolf

    BL 7.1k likes

  • Invisible Boy

    Recommendation

    Invisible Boy

    LGBTQ+ 11.5k likes

  • feeling lucky

    Feeling lucky

    Random series you may like

[Châu Kha Vũ x Santa] Dreams
[Châu Kha Vũ x Santa] Dreams

1.3k views0 subscribers

Drabbles/Oneshots, hứng lúc nào viết lúc ấy
Only Châu Kha Vũ x Santa
OOC rất nhiều
Cover: https://unsplash.com/photos/c9dvumLvPOg
Subscribe

13 episodes

After you

After you

101 views 0 likes 0 comments


Style
More
Like
List
Comment

Prev
Next

Full
Exit
0
0
Prev
Next