Please note that Tapas no longer supports Internet Explorer.
We recommend upgrading to the latest Microsoft Edge, Google Chrome, or Firefox.
Home
Comics
Novels
Community
Mature
More
Help Discord Forums Newsfeed Contact Merch Shop
Publish
Home
Comics
Novels
Community
Mature
More
Help Discord Forums Newsfeed Contact Merch Shop
__anonymous__
__anonymous__
0
  • Publish
  • Ink shop
  • Redeem code
  • Settings
  • Log out

WarZone

Chương 1 (2)

Chương 1 (2)

Dec 19, 2024

This content is intended for mature audiences for the following reasons.

  • •  Abuse - Physical and/or Emotional
  • •  Physical violence
  • •  Cursing/Profanity
Cancel Continue

Tôi: "Tôi tên là Sayuri Haru, đến từ Nhật Bản và hiện tại tôi.. 20 tuổi.."

Leon: "...Eh?"

Cậu ấy đứng hình được một lúc rồi tỉnh lại và nói "..?! Cậu lớn hơn tôi 2 tuổi ư?"

Tôi: "Đúng vậy.."

Leon: "Ôi trời, em cứ tưởng tuổi của chị giống em nên xin lỗi chị vì em không xưng hô đúng nhé."

Tôi cười nhẹ và nói "Không sao đâu."

Cậu ấy nhìn sang Sware gần tôi và hỏi: "Vậy chị sẽ quản lý Sware này ư?"

Tôi: "Đúng rồi, mà sao em hỏi thế?"

Leon: "À không, chỉ là lâu lắm em mới thấy có người như chị đến quản lý Sware này thôi chứ xưa tới giờ là không ai quản lý hoặc điều khiến Sware này hết."

Tôi: "Thật ư? Sao vậy?"

Leon: "Em cũng không biết nữa, em chỉ nghe nói là Sware này có một số vấn đề gì đó nên công ty ít khi tuyển người quản lý A-000 này lắm. Với lại em cũng nghe nói nữa là rất hiếm ai có thể điểu khiển được Sware này lắm, cho dù là người có tài năng hoặc điều khiển giỏi đi nữa thì cũng không thể điều khiển được A-000 nên em không biết lí do vì sao mà Sware này khó điều khiển đến vậy. Đây cũng là Sware đầu tiên được chế tạo ra nên nó cũng đã cũ kĩ và sửa lại nhiều lần rồi đấy chị."

Tôi: "Ra là vậy."

Leon: *Cười nhẹ* "Mà thôi em phải quay lại chỗ làm việc rồi! Có gì nói chuyện sau nhé chị."

Tôi: "Em làm ở chỗ nào ấy?"

Leon: "Em quản lý cho C-105 ở khu C á."

Trước khi đi thì cậu ấy quay người lại và không quên chào tạm biệt tôi.

Leon: "Vậy thôi em đi đây, rất vui được làm quen với chị!"

Tôi: *Cười* "Chị cũng vui khi được làm quen với em."

Leon: "Dạ! Em đi đây!"

Cậu ấy liền chạy tới chỗ làm việc của mình với biểu cảm vui vẻ, đúng là một chàng trai hòa đồng.

Tôi: "Thôi mình cũng phải làm việc đây."

Tôi từ từ làm quen và bắt đầu làm việc, cứ tưởng công việc này sẽ khó khăn lắm nhưng thật ra là không, tôi chỉ cần theo dõi, quan sát và báo cáo thông tin của Sware này thôi không cần làm gì khác hết. Có vài lúc tôi suy nghĩ trong đầu là 'Đây có phải là công việc không vậy.'

Một lát sau đã tới giờ ăn trưa, tôi đang lựa chọn thức ăn ở căn tin thì bỗng nhiên đằng sau tôi có ai đó kêu tên tôi "Chị Haru!"

Tôi quay lại nhìn thì ra đó là Leon.


Leon: "Chị đang lấy đồ ăn hả?"

Tôi: "Uhm."

Leon: "Thật là trùng hợp, em cũng đang đi lấy đồ ăn nè hay là lấy xong rồi mình ngồi ăn chung nha!"

Tôi: "Uhm, Được đó."

Sau khi chọn lựa và mua được thức ăn thì chúng tôi đi tìm chỗ ngồi. Trong lúc đang đi tìm thì tôi cô gái tóc vàng mà tôi đã gặp ở cửa chính đang ngồi ăn chiếc bánh sandwich một mình ở phía kia, tôi đang nhìn thì Leon lại gần tôi và hỏi "Sao thế chị?"

Tôi: "À không, chị chỉ muốn tìm hiểu về cậu ấy thôi."

Leon: "Oh, cậu ấy tên là Alex á chị."

Tôi: "Sao em biết tên cậu ấy vậy? Em với cậu ấy là bạn thân với nhau hả?"

Leon: "Đúng rồi chị! Tụi em thân với nhau lắm! Hay là mình tới đó ngồi ăn với cậu ấy sẵn chị làm quen với cậu ấy luôn nhé."

Tôi: "Được không vậy? Chị sợ làm phiền cậu ấy đấy."

Leon: "Không sao! Chắc chắn cậu ấy sẽ thích khi chúng ta ngồi ăn chung với cậu ấy thôi! Đi nào!"

Nghe vậy, tôi cũng đành đi vậy. Vừa mới tới thì Leon liền kêu lên "Yo Alex!"

Alex ngừng ăn và ngước lên nhìn Leon với biểu cảm khó chịu. Alex thở dài và nói "Cậu muốn gì đây?"

Nghe được cậu ấy nói thì Leon vẫn cười vui vẻ và nói "Chúng tôi tới đây để ngồi ăn chung với cậu cho vui nè!"

Alex trả lời một cách lạnh lùng "Tôi nói với cậu rồi mà, tôi chỉ thích ngồi ăn một mình thôi."

Leon: "Chúng ta là bạn bè mà, ngồi chung với nhau có sao đâu."

Alex: "Tôi chưa nói tôi là bạn của cậu, tôi với cậu vẫn là 'người lạ' với nhau thôi."

Leon: "Thôi nào, chúng ta là đồng nghiệp mà!"

Tôi: "Vậy hai em là đồng nghiệp với nhau ư?"

Leon: "Đúng rồi chị, Em với cậu ấy đang làm việc với nhau á. Cậu ấy là người điều khiển Sware C-105 mà em đang quản lý ấy."

Tôi: "Ohh."

Leon: "Với lại tuổi của cậu ấy hiện đang 18 tuổi giống em nên chị cứ nói chuyện bình thường nhé."

Alex: "Này! Tôi đâu có mượn cậu nói về tuổi của tôi cho chị ấy đâu chứ?"

Leon cười và nói "Có sao đâu, sẵn thì nói luôn để chị ấy khỏi hoang mang thôi."

Alex: "Tch.. Cậu thật là.."

Tôi: "Uh.."

Alex chuyển sang nhìn tôi và nhận ra tôi rồi hỏi "..Hình như chị là người mà tôi đã gặp ở cửa chính đúng không?"

Tôi: "Đúng rồi, với lại chị tên là Sayuri Haru. Rất vui khi được làm quen với em nhé."

Alex: "...À tôi tên là Alex Kerenza, Tôi cũng...vui khi được làm quen với chị."

Leon: "Giờ chúng tôi ngồi được chứ?"

Alex: "Thôi được rồi.. Cậu phiền phức thật đấy.."

Leon: "Cảm ơn nhé! Ngồi thôi chị."

Tôi: "À..Uhm."

Chúng tôi đi vào chỗ ngồi và lấy đồ ăn ra rồi bắt đầu ăn. Trong lúc đang ăn thì Alex với Leon trò chuyện với nhau.

Alex: "Này Leon."

Leon: "Hửm?"

Alex: "Sware của tôi sao rồi?"

Leon: "Tôi kiểm tra xong rồi, hệ thống, linh kiện thì không có vấn đề gì hết nhưng còn bộ giáp thì còn vài chỗ hỏng và tôi đã liên hệ trung tâm sửa chữa để sửa rồi chắc tầm chiều mới xong nên cậu yên tâm."

Alex: "Uhm, nghe cậu nói thì tôi yên tâm rồi. tôi có buổi luyện tập Sware vào lúc tối nên tôi hỏi trước thôi."

Leon: "Chà, tối mà cậu còn luyện tập nữa à? Sao cậu không nghỉ ngơi một bữa đi."

Alex: "Tôi đi luyện tập thì cậu quan tâm làm gì? Tôi muốn đi thì đi, muốn nghỉ thì nghỉ thôi."

Leon: "Ngày nào cậu cũng đi luyện tập không ngừng nghỉ nên tôi chỉ lo cho sức khỏe của cậu thôi."

Nghe Leon nói vậy thì Alex liền nổi giận và nói "Cậu không phải là anh trai của tôi với lại tôi tự lo được sức khỏe của mình và tôi không cần cậu quan tâm tôi, Ok?! Cậu thật là phiền phức đấy Leon!"

Bầu không khí cả hai liền im lặng còn tôi thì không biết nói sao nên chỉ đành tiếp tục ăn đồ ăn của mình thôi.

Im lặng được lúc thì Alex liền đứng dậy và nói "Thôi tôi ăn xong rồi, tôi đi đây."

Alex đi ra khỏi căn tin mà không nhìn lại. Sau khi Alex đã đi ra khỏi căn tin thì Leon nhìn sang tôi, mở nụ cười lại và nói "Xin lỗi chị vì chuyện nãy nhé."

Tôi: "Không sao đâu em."

Leon: "Thật ra thì cậu ấy không khó tính như chị nghĩ đâu. Chỉ là cậu ấy không thích biểu hiện cảm xúc thật nên mới vậy thôi."

Tôi: "Chị hiểu em muốn quan tâm cho cậu ấy mà."

Leon: *Cười nhẹ* "Em cảm ơn chị vì đã hiểu."

Ngồi nhìn với nhau được một lúc thì cậu ấy chuẩn bị đứng dậy và nói "Thôi, em cũng ăn xong luôn rồi."

Cậu ấy đứng dậy và nói tiếp "Giờ em quay lại khu quản lý để kiểm tra vài thứ nữa đây. À em quên nữa, chị có dùng ichat không?"

Tôi: "Có chứ, muốn liên lạc với chị à?"

Leon: "Vâng, có gì thì em sẽ nhắn tin, gọi và thông báo cho chị dễ hơn."

Tôi: "Oke."

Chúng tôi cùng nhau lấy điện thoại ra, chia sẻ ID ichat và kết bạn với nhau rồi chúng tôi nhắn thử một vài tin nhắn.

'Yo chị!'

'こんにちはLeon (Chào buổi trưa Leon)!'

'Hahaha! Tiếng nhật à? Em thích đấy :)'

'Cảm ơn em UwU'

Tôi và cậu ấy cất điện thoại vào.

Leon: "Vậy có gì thì em nhắn tin cho chị nha!"

Tôi: "Uhm."

Leon: "Được rồi, có gì gặp lại chị sau nhé."

Tôi: "Uhm, gặp lại em sau."

Cậu ấy ra khỏi chỗ ngồi và chào tạm biệt tôi

Leon: "Em đi nhé!"

Tôi: "Uhm."

Cậu ấy đi ra khỏi căn tin và quay lại khu quản lý. Tôi tiếp tục ăn nốt hết đồ ăn của mình rồi ngồi nghỉ ngơi cho tới khi hết giờ ăn trưa và tôi quay lại chỗ làm việc của mình.

Tôi đã tập trung làm việc cho tới khi buổi tối, đó là giờ tôi chuẩn bị đi về nhà và tôi đã thay lại bộ đồ của mình rồi cất bộ đồ đi làm vào tủ đồ ở phòng thay đồ. Trong lúc đang dọn dẹp đồ vào túi xách thì điện thoại tôi phát ra tiếng thông báo tin nhắn và tôi lấy điện thoại ra rồi xem.

(Tin nhắn của Dì Quyên)

'Con chuẩn bị về nhà chưa?'

'Con đang dọn dẹp đồ đạc rồi chuẩn bị đi về đây.'

'Uhm, nhớ đi về cẩn thận đó nha con!'

'Vâng.'

(Tin nhắn của Leon)

'Nay tối, em tính đi về chung với chị luôn mà tại ở nhà em đang có việc bận nên em phải về trước nên em xin lỗi chị nha! :('

'Không sao đâu em, mai hoặc ngày nào đó mình cũng đi được mà.'

'Vâng ạ.'

'Thôi, chị chuẩn bị đi về đây.'

'Chị về nhà cẩn thận nhé!'

'Uhm, cảm ơn em OwO'

Tôi cất điện thoại vào và đi ra khỏi phòng thay đồ. Vừa mới ra khỏi phòng thì tôi lấy điện thoại ra để xem mấy giờ thì vẫn còn hơi sớm trước khi tôi về. Tôi đang đứng suy nghĩ không biết mình sẽ làm gì trong thời gian này thì tôi nhớ hồi trưa Alex có nói tối nay em ấy sẽ có buổi tập luyện nên tôi quyết định đến đó xem em ấy tập luyện như thế nào.

Một lúc sau, tôi đi đến khu tập luyện thì không thấy ai hết.

Tôi: "?" (Sao em ấy không có ở đây nhỉ?)

Tôi nhìn đi nhìn lại thì vẫn không có ai hết, không lẽ em ấy đã về trước rồi hay sao? Có lẽ tôi nên đi về sớm luôn chứ giờ không có ai ở đây thì tôi cũng không biết làm gì tiếp theo. Tôi bước ra khỏi cửa chính của công ty, vừa bước ra thì tôi thấy có máy bán nước tự động ở trong con hẻm tối và đúng lúc tôi cũng đang khát nước nữa nên tôi vào đó để mua một lon nước.

Khi tôi đưa tiền vào, bấm nút, lấy lon nước ra và chưa kịp mở nắp lon để uống thì bỗng nhiên đâu ra có một cô gái mang đồng phục sinh viên tới gần tôi và nói "Này cô chị, cô chị là người mới ở đây đúng không?"

Tôi: "Uh.. Đúng rồi, có chuyện gì không?"

???: "Cô chị biết luật ở đây là gì không?"

Tôi: "..Không?"

???: "Vậy chắc là chưa có ai nói cho cô chị biết rồi. Ở đây là mỗi ngày phải đưa cho bọn tôi một 'ít' tiền và 'ít' đồ nếu không thì cô chị biết rồi đấy.."

Túi tiền tôi thì cũng chỉ còn một ít để cho ngày mai nữa nên tôi quyết định từ chối.

Tôi: "Xin lỗi em nhé, tôi không có hứng thú mấy chuyện này đâu nên thôi nhé."

Tôi quay người lại và đi nhưng làm gì có chuyện dễ qua mặt được cô ta chứ, cô ta mở nụ cười ác ý rồi ra hiệu cho ai đó.

Trong lúc đang đi thì có một cô gái nào đó xuất hiện với trên tay đang cầm một khẩu súng lục đang nhắm về phía tôi và cười nham hiểm khiến tôi phải đứng lại rồi nhìn cô ta.

Tôi: (Một khẩu súng?!)

Tôi lùi lại vài bước thì bỗng nhiên có một cô gái khác nữa đằng sau lưng tôi cầm một con dao ngắn về phía cổ tôi rồi cười nhẹ và nói "Bất ngờ chưa?"

Tôi: (Hai người lận ư?!)

Cô gái kia từ từ tới gần tôi và nói "Đây là kết quả khi không nghe lời đấy."

Thì ra bọn chúng là nhóm bóc lột, ở đây mà cũng có tệ nạn nữa sao? Tôi cứ tưởng ở công ty này sẽ an toàn chứ..

???: "Cô chị đừng tưởng chúng tôi đe dọa vậy mà không dám làm đâu. Chúng tôi từng 'xử lý' vài người trong trường hợp này rồi nên tôi có hai lựa chọn cho cô chị đây. Một là đưa 'ít' đồ cho tôi rồi chị sẽ được thả ra, hai là nếu không đưa thì cô chị biết rồi đấy.."

Tôi do dự được một lúc thì tôi quyết định đưa cho cô ta vì tôi chưa muốn lên gặp ông bà sớm với lại tôi không muốn dì Quyên phải lo lắng khi thấy cảnh này nên tôi mới quyết định vậy. Tôi chuẩn bị lấy vài thứ cho cô ta thì bỗng nhiên có ai đó trong bóng tối từ từ đi tới chỗ tôi cho đến khi bóng dáng của người đó dần sáng lên thì ra đó là Alex.

Alex: "Cô lại làm vậy với người mới à Clara?"

Clara: "Lại là mày à Alex, rốt cuộc mày muốn gì đây?"

Alex: "Tôi chỉ bận đi làm việc vài thứ và vô tình thấy cô đang làm gì với chị ấy ở con hẻm kia nên tôi ngứa mắt vào đây 'kiếm chuyện' với cô chút thôi."

Clara: "Đếch phải chuyện của mày! Nếu lần này mà thất bại nữa thì là do mày hết đấy!"

Alex: "Thì sao? Chuyện thất bại của cô thì tôi quan tâm làm cái đếch gì? Giờ thì thả chị ấy ra nếu không thì.."

Alex lấy điện thoại ra cho cô ta xem và nói "Tôi sẽ tung lên đoạn clip làm 'chuyện ấy' của cô với mấy ông già cho cả gia đình cô và công ty xem đấy."

Bỗng nhiên có âm thanh từ điện thoại em ấy phát ra.

'Ah~Ah~Dập mạnh em nữa ĐI~~'

'Con điếm này hư nhể? Thế để tao phạt mày mạnh hơn!'

'AHH! ĐÚNG RỒI~ MẠNH NỮA ĐI Ạ! EM YÊU THẰNG NHỎ CỦA ANH LẮM!'

Và tiếng rên rỉ liên tục không ngừng..

Tôi: (...Tởm thật đấy.)

Clara: "..C..C..CON KHỐN!! NÀY! XỬ LÝ CON KHỐN ĐÓ CHO TAO!!"

Nghe được vậy, cô gái kia liền cầm súng về phía Alex và chuẩn bị bóp cò nhưng em ấy nhanh né ra khỏi tầm ngắm rồi cầm chắc bàn tay đang giữ khẩu súng của cô ta và lập tức lấy tay còn lại đấm mạnh lên cằm khiến cô ta bị văng ra vào tường rồi nằm bất tỉnh ở đó.

Alex xoay bàn tay một lúc, đi từng bước tới gần chỗ tôi rồi thở dài và nói "Tiếp theo là ai đây?"

Cô ta đang băn khoăn không biết làm gì thì cô ta sang nhìn tôi cái rồi mở nụ cười ác ý và nói "Này Alex, Mày đừng quên là tụi tao đang giữ chị ta đấy.. Nếu mày lại gần nữa thì cổ của chị ta sẽ không xong với con dao kia đâu."

Nghe vậy, Alex vẫn tiếp tục đi tới như không quan tâm lời cô ta nói vậy và nhìn về phía tôi rồi hỏi "Này chị, nếu chị tin tôi thì tin không tin thì thôi."

Tôi: "Huh?"

Alex: "Nhớ cúi đầu xuống, tôi báo trước rồi đấy."

Nói xong, em ấy liền khởi động đôi chân của mình như chuẩn bị bắt đầu chạy vậy.

Clara: "Mày đang làm cái đếch gì vậy? Mày mà tới gần thì-"

Cô ta chưa nói xong thì Alex lập tức chạy lại gần cô gái đang cầm con dao về phía cổ tôi, nắm chặt bàn tay lại và liền tung cú đấm về phía tôi. Tôi nhớ lại lời em ấy nói thì liền cúi đầu xuống, đúng lúc đó thì cô ta cũng liền chuẩn bị đâm vào cổ tôi. Tôi cứ tưởng mạng sống của tôi sẽ kết thúc tại đây nhưng may mắn là Alex đã tới kịp lúc và đấm mạnh vào mặt cô ta khiến cô ta liền bị văng ra sau lưng Clara.

Clara: "?!"

Alex sang nhìn cô ta rồi vừa bước lại gần vừa nói: "Chỉ có nhiêu đây thôi à? Tôi đang ngứa tay lắm đấy."

Em ấy bẻ từng khớp ngón tay và nói "Vậy thì mục tiêu tiếp theo chắc là cô nhỉ.. Clara?"

Clara: "!!"

Cô ta có vẻ đã sợ hãi sau khi Alex nói nên lùi vài bước và nói "MÀY NHỚ MẶT TAO ĐẤY CON KHỐN! TAO THỀ LÀ TAO SẼ QUAY LẠI LẤY MẠNG CỦA MÀY ĐẤY!!"

Clara nhanh quay người lại rồi chạy đi, Alex thấy vậy thì cũng định đuổi theo cô ta nhưng tôi liền đặt tay lên vai em ấy để ngăn lại và nói "Thôi vậy là đủ rồi."

Alex quay lại nhìn thì đã mất dấu cô ta. Em ấy có vẻ thất vọng vì tôi đã ngăn em ấy lại nên thở dài và đẩy nhẹ tay tôi ra rồi nói "Chị làm tôi mất vui rồi đấy.."

Alex lạnh lùng quay người lại rồi chuẩn bị đi ra khỏi con hẻm.

Alex: "Chị nên cẩn thận hơn đi.. Ở đây không tốt như chị nghĩ đâu."

Tôi: "Em nói vậy là sao?"

Alex: "Từ từ rồi chị sẽ hiểu thôi.. Tôi đi đây."

Nói xong thì em ấy bước ra khỏi con hẻm, bỏ tôi với hai cô gái đang nằm bất tỉnh ở đây.

Tôi: "Chắc giờ mình về thôi nhỉ? Mà tính sao hai người này đây?"

Tôi suy nghĩ một lúc thì quyết định mặc kệ, đi ra khỏi con hẻm và bắt đầu đi về bằng tàu.

Trong lúc đang ngồi trong tàu, tôi thở dài và tự nói một mình: "Chưa gì mới ngày đầu đi làm mà đã gặp chuyện rồi.. Đúng là xui thật chứ.."

Do đoạn đường còn hơi dài mới tới nhà với lại ngồi một mình trong đây cũng không biết làm gì nên tôi lấy điện thoại ra mở ứng dụng mạng xã hội rồi lướt vài cái bài viết và video để giết thời gian. Trong lúc đang xem thì bỗng nhiên hai con mắt của tôi có cảm giác như buồn ngủ vậy.

Tôi: "Sao buồn ngủ thế này.."

Tôi quay nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy đoạn đường vẫn còn dài.

Tôi: "Vẫn còn dài mà, chắc làm một giấc thôi."

Tôi cất điện thoại vào túi quần và hai con mắt của tôi từ từ nhắm lại rồi bắt đầu ngủ. Trong lúc đang ngủ thì tôi đang có cảm giác như mình đang tỉnh dậy vậy nên tôi nhẹ nhàng mở đôi mắt ra thì thấy mình đang đứng ở nơi nào đó vừa lạ vừa quen thuộc vậy.

Mình đang ở đâu đây?

Tôi nhìn xung quanh thì thấy nhiều ngôi nhà đang bị đốt cháy, bầu trời thì đỏ òm kèm theo cơn mưa nặng hạt, khói bụi mù mịt, mọi người ai cũng đều la hét, hốt hoảng và chạy náo loạn hết..

Khung cảnh này sao quen quá ta..

vinhphuc11223
VinhOtacon

Creator

Comments (0)

See all
Add a comment

Recommendation for you

  • The Sum of our Parts

    Recommendation

    The Sum of our Parts

    BL 8.8k likes

  • Arna (GL)

    Recommendation

    Arna (GL)

    Fantasy 5.6k likes

  • Blood Moon

    Recommendation

    Blood Moon

    BL 47.9k likes

  • Earthwitch (The Voidgod Ascendency Book 1)

    Recommendation

    Earthwitch (The Voidgod Ascendency Book 1)

    Fantasy 3k likes

  • What Makes a Monster

    Recommendation

    What Makes a Monster

    BL 76.6k likes

  • For the Light

    Recommendation

    For the Light

    GL 19.1k likes

  • feeling lucky

    Feeling lucky

    Random series you may like

WarZone
WarZone

513 views2 subscribers

Nhân vật chính tên là Sayuri Haru, đến từ Nhật Bản, nhận được một công việc quản lý các Sware trong công ty G.P.T.M tại thành phố N.O.V.A. Tưởng chỉ là một công việc đơn giản cho đến khi nhiều thứ dần dần xảy ra với cô...
---------------------
Ảnh bìa: Sư Tử Siberia
Các ảnh minh họa trong các chương đều là sản phẩm của tác phẩm này.
---------------------
Tác phẩm này được lấy cảm hứng từ các tác phẩm khác như: Cyberpunk 2077, Neon Genesis Evangelion, Persona 3, Zone Of The Enders.
---------------------
TÁC PHẨM NÀY CHỈ LÀ SẢN PHẨM TRÍ TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ, KHÔNG NHẰM MỤC ĐÍCH PHÂN BIỆT CHỦNG TỘC, XÚC PHẠM VỀ CHÍNH TRỊ VÀ TÔN GIÁO.
Subscribe

12 episodes

Chương 1 (2)

Chương 1 (2)

4 views 0 likes 0 comments


Style
More
Like
List
Comment

Prev
Next

Full
Exit
0
0
Prev
Next