Tôi nhìn lại bản thân thì nhận ra mình đang là một cô bé đang chạy một mình, tôi nghe được tiếng em ấy thở liên tục không ngừng.
Em ấy đang chạy đi tìm ai ư?
Chạy được một lúc thì đã tới một căn nhà đang bị đổ nát với đang bị đốt cháy và có 2 người đang nằm ngất ở trong đó.
Không lẽ đó là...
Tôi nhìn kĩ một chút thì đã nhận ra được cảnh này.
Đó là bố mẹ của mình! Và mình đang ở góc nhìn chính mình hồi 6 tuổi ư?
Em ấy thấy được bố mẹ của mình thì liền kêu lên: "BỐ!! MẸ!!"
Em ấy chuẩn bị chạy tới chỗ đó thì bỗng nhiên trong đống khói đen của đám cháy đó có một con 'Monster' to lớn đi ra..
!!!
Nó nhìn xung quanh vài chỗ thì thấy hai người đang nằm ngất ở đó nên liền tiến lại gần chỗ của hai người. Em ấy liền hoảng sợ và không dám chạy tới đó.
CHẾT TIỆT!! MÌNH KHÔNG THỂ LÀM GÌ ĐƯỢC SAO!?
Nó dần dần tới gần hơn, em ấy vẫn cứ hoảng sợ và đứng im không động đậy gì hết.
KHÔNG ĐƯỢC!! TRÁNH XA HAI NGƯỜI ĐÓ RA!!!
Nó tiếp tục tới gần rồi nắm lấy và lôi hai người ra.
KHÔNG!!
Nó từ từ mở to miệng ra và đưa hai người vào đó một cách chậm rãi.
KHÔNG..KHÔNG..KHÔNG!!!!
Sau khi nó đã bỏ hết hai người vào miệng thì nó bắt đầu dùng răng cắn thật mạnh rồi nhai như chết đói vậy..
.....
Những giọt mưa bỗng nhiên đổi sang thành màu đỏ như máu. Sau khi ăn xong, nó quay lại nhìn em ấy với cái miệng dính đầy máu và mở nụ cười kinh tởm, em ấy đứng hình được một lúc rồi từ từ đặt hai bàn tay lên đầu và..
".....A...A...AHHHHHH!!!!!!!!!"
Tôi liền tỉnh dậy lại thì xung quanh đã trở lại bình thường.
Tôi: "!!!"
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy tàu đã đến nơi.
Tôi: "Là ác mộng à?"
Tôi đứng dậy rồi ra khỏi tàu, tôi đi thêm một đoạn đường thì đã tới chung cư của mình. Tôi lên lầu, đi tới phòng rồi mở cửa nhẹ nhàng. Tôi bước vào thì tôi thấy dì tôi đang chuẩn bị đồ ăn ở trong bếp.
Tôi: "Con về rồi đây."
Dì ấy nghe được, liền quay sang nhìn tôi với nụ cười nhẹ.
Dì Quyên: "Con về rồi à chắc con đi làm mệt lắm, vào tắm rửa sạch sẽ đi rồi thay đồ ra ăn nè. Dì sắp chuẩn bị xong rồi."
Tôi: "Vâng ạ."
Tôi cất túi xách vào phòng của tôi, lấy một bộ đồ khác trong tủ đồ rồi mang vào phòng tắm và bắt đầu vệ sinh cơ thể. Trong lúc đang tắm thì bỗng nhiên trong đầu tôi lại nhớ cơn ác mộng đó, tôi lắc đầu vài cái rồi đặt tay lên trán.
Tôi: "Sao mình lại nhớ chuyện đó chứ? Mình đang quên nó đi rồi mà.."
Tôi cũng không muốn quan tâm chuyện đó nữa nên tôi tiếp tục việc tắm rửa của mình. Sau khi tắm xong, tôi bước ra khỏi phòng tắm thì thấy dì ấy đang ngồi đợi tôi với hai dĩa cơm chiên dương châu đang để trên bàn.
Dì ấy thấy tôi thì liền cười nhẹ và nói "Con tắm xong rồi hả? Dì chuẩn bị xong rồi nè! Ngồi ăn đi con."
Tôi: "Dạ."
Tôi ngồi xuống ghế, cầm muỗng lên và không quên nói câu này trước khi ăn.
Tôi: "いただきます (Chúc ngon miệng)."
Tôi lấy một miếng cơm bỏ vào miệng rồi bắt đầu ăn.
Trong lúc đang nhai thì dì Quyên vừa cười nhẹ vừa hỏi tôi: "Thấy sao? Ngon không?"
Tôi: "Ngon lắm ạ."
Nghe được tôi nói vậy thì dì ấy liền cười lên và nói: "Vậy hả? Ăn đi, không đủ thì dì lấy thêm cho, dì nấu nhiều lắm.
Tôi: "Vâng ạ."
Dì Quyên: "Sao rồi? Nay lần đầu tiên con đi làm ở công ty đó có thấy ổn không?"
Tôi: "Cũng bình thường, không có gì đặc biệt lắm ạ."
Dì Quyên: "Vậy hả? Thế con có kết bạn được với ai chưa?"
Tôi: "Hmm... Có 2 người ạ."
Dì ấy hứng khởi và nói: "Ái chà! Vậy kể cho dì nghe các bạn của con ra sao nào."
Tôi: "Một người là nam, Leon Harvey. Còn người kia là nữ, Alex Kerenza. Con vô tình gặp được hai người họ trong chỗ làm rồi cả ba nói chuyện với nhau và đi ăn với nhau nên cũng bình thường thôi ạ."
Tôi lấy miếng tiếp theo để ăn thì bỗng nhiên trong đầu nhớ lại chuyện đó khiến tôi khó chịu không muốn ăn.
Tôi: (Chết tiệt.. Sao lại nhớ chuyện đó vào lúc này chứ..)
Trong lúc tôi đang khó chịu thì dì ấy thấy tôi đang bị vậy nên liền hỏi: "Sao thế Haru? Con đang bị gì hả?"
Tôi bình tĩnh lại và nói: "Dạ không có gì đâu dì, chỉ là con cảm thấy khó chịu xíu trong người thôi ạ."
Tôi nói xong thì liền lấy một miếng rồi tiếp tục ăn nhưng càng ăn thì chuyện đó và cơn ác mộng đó càng khiến tôi khó chịu hơn.
Tôi: "Chết tiệt.."
Dì Quyên: "Có thật là con có sao không? Hay là con gặp chuyện gì ở công ty sao?"
Tôi: "Dạ con không sao, Chỉ là... Con hơi mệt thôi ạ."
Mặc dù giờ tôi không có tâm trạng để ăn mà muốn vào phòng nghỉ ngơi liền nhưng do dì ấy đã chuẩn bị nhiều cho tôi vì biết tôi đi làm mệt nên tôi phải ráng ăn hết dĩa này.
Dì ấy thấy tôi ráng ăn vậy thì liền nhắc: "Thôi, con đừng ráng ăn như vậy.. Nếu mệt quá thì thôi, vào phòng nghỉ ngơi đi con."
Tôi: "Dạ không sao...con ổn mà."
Dì Quyên: "..."
Sau khi ăn xong, Không chừa một miếng nào trên dĩa. Tôi đứng rồi đi tới phòng của mình.
Tôi: "Con vào phòng nghỉ ngơi đây.. Con cảm ơn vì bữa ăn nhé.."
Dì ấy nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng.
Dì Quyên: "Hm..."
Tôi mở cửa phòng rồi bước vào. Vừa vào phòng thì tôi liền ngã người trên giường và nhắm mắt rồi suy nghĩ.
Tôi: (Tại sao chuyện đó cứ xuất hiện liên tục trong đầu mình vậy chứ?)
Tôi đang nằm được một lúc bỗng nhiên dì Quyên gõ cửa phòng tôi.
Dì Quyên: "Haru? Dì vào được chứ?"
Tôi liền ngồi dậy và nói: "Vâng, dì vào đi."
Dì ấy nhẹ nhàng mở cửa, bước vào và ngồi trên giường kế bên rồi nhìn tôi với ánh mắt nghiêm túc.
Tôi: "Có chuyện gì sao dì?"
Dì Quyên: "Nói thật đi Haru.. Con có đang gặp chuyện gì không? Nếu có thì hãy kể cho dì, dì luôn sẵn sàng nghe con mà. Chúng ta là gia đình nên không có gì phải giấu hết.."
Nghe dì ấy nói vậy thì tôi cũng đành nói ra hết cho dì ấy về những gì tôi vừa gặp.
Dì Quyên: "Thì ra là vậy.. Dì biết là con muốn quên chuyện đó đi nhưng do nó có ảnh hưởng nặng đến nên con cũng không thể quên nó được nhưng rồi từ từ rồi con sẽ quên nó đi thôi. Nếu có chuyện gì khó khăn thì cứ nói dì, dì sẽ luôn ở bên cạnh con."
Nói xong, dì ấy nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay của tôi rồi nắm lại như là đang thật sự quan tâm tôi vậy.
Tôi thấy vậy thì nhẹ người hơn rồi cười nhẹ và nói "Vâng con hiểu rồi, cảm ơn dì vì lời nói và đã ở bên cạnh con nhé."
Dì Quyên: "Không có gì, đó là việc của người thân trong gia đình cần phải làm mà."
Nói xong, dì ấy nhìn ra cửa sổ và nói: "Cũng khuya rồi, chắc con buồn ngủ lắm với lại mai sáng sớm con còn đi làm nữa mà nên ngủ đi con. Dì cũng phải đi dọn dẹp xíu rồi ngủ luôn, mai dì cũng phải dậy sớm đi làm nữa."
Dì ấy đứng dậy rồi tới gần cửa phòng và nói: "Thôi, dì đi nhé."
Dì ấy chuẩn bị mở cửa thì tôi liền kêu lại.
Tôi: "Um... Dì à!"
Dì ấy quay sang nhìn tôi, tôi cười nhẹ và nói "Chúc dì ngủ ngon nhé."
Nghe được câu chúc của tôi, dì ấy cười và chúc tôi lại: "Uhm, Con cũng ngủ ngon nhé."
Cả hai chúc cho nhau xong, dì ấy nhẹ nhàng mở cửa rồi bước ra khỏi phòng tôi. Tôi cũng đứng dậy bấm tắt các công tắc đèn rồi nằm lên giường và nhìn lên trần nhà rồi tận hưởng sự im lặng ở bên ngoài kia một chút.
Tôi: "Hmm...Thế là hết một ngày rồi nhỉ?"
Bỗng nhiên tôi nhớ lại chuyện Alex đã giúp tôi giải quyết ba cô gái phiền phức ở trong con hẻm kia.
Tôi: "Chắc ngày mai mình phải đáp lại cho em ấy cái gì mới được."
Nhớ đến Alex thì tôi liền nhớ lại cái bàn tay phải của em ấy nên tôi thắc mắc là tại sao chỉ có bàn tay đó là mang một cái bao tay đen? Nhiều người thì sẽ thấy bình thường nhưng riêng tôi thì không, tôi nghĩ chắc em ấy đang giấu một thứ gì trong đó nên mới đeo thôi. Tôi nằm quay người lại và tiếp tục suy nghĩ. Trong lúc đang suy nghĩ thì đôi mắt của tôi có dấu hiệu buồn ngủ kèm theo tôi tự mở miệng ngáp nhẹ.
Tôi: "Thôi.. Mai tính tiếp.. Giờ buồn ngủ quá rồi.."
Tôi từ từ nhắm mắt lại và bắt đầu ngủ...
Sáng hôm sau, tôi đi tới công ty và làm việc như bình thường cho tới giờ ăn trưa. Hôm nay Leon không đi ăn chung với tôi vì cậu ấy đang bận một vài công việc nên chỉ có một mình tôi đi thôi. Trong lúc tôi đang lựa chọn thức ăn ở căn tin thì thấy Alex đang ngồi một mình ăn chiếc bánh sandwich ở phía kia giống hôm qua, tôi cũng muốn làm bạn với em ấy nên sau khi mua xong thì tôi sẽ tới đó ngồi bắt chuyện với em ấy. Vì hôm qua em ấy đã giúp tôi nên sau khi mua được thức ăn thì tôi lại gần máy bán nước tự động kế bên rồi lựa chọn đồ uống để tặng cho em ấy. Tôi không biết em ấy sẽ uống gì nên tôi chọn đại một lon nước ngọt có ga. Chọn lựa xong hết rồi thì tôi đi tới chỗ em ấy.
Vừa mới tới thì Alex thấy tôi và hỏi: "Là chị à?"
Tôi: "À..ừm..Chị có thể ngồi đây được chứ?"
Alex: "...Được chứ, chị ngồi đi."
Nghe em ấy nói vậy thì tôi vào chỗ ngồi và chuẩn bị đồ ăn trên bàn. Chuẩn bị xong thì tôi lấy lon nước ngọt và đưa cho em ấy.
Tôi: "Tặng em nè. Coi như đây là món quà của chị đáp lại cho em vì hôm qua ấy."
Alex: "...Chị không cần phải làm vậy đâu."
Tôi: "Nếu không có em thì chị không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa nên em nhận cho chị vui nhé."
Em ấy phân vân một lúc rồi nhận nó từ tay tôi.
Alex: "..Cảm ơn.."
Tôi: "Nhưng mà chị không biết em thích uống gì nên chị chọn đại cái này thôi nên nếu em không thích thì chị xin lỗi trước nhé."
Alex: "...Không sao, tôi vẫn uống được mà."
Em ấy mở nắp lon nước ra rồi bắt đầu uống và tiếp tục ăn chiếc sandwich.
Tôi: "Em lại ăn bánh sandwich nữa hả?"
Alex: "Món thường ngày của tôi mà, có vấn đề gì sao?"
Tôi: "À không có gì, chị chỉ muốn hỏi là ngoài ăn cái này ra thì em còn ăn cái khác nào không? Chứ ăn cái này nhiều cũng không có tốt đâu."
Alex: "Nếu ngán cái này quá thì tôi thường mua đồ ăn nhanh ở cửa hàng rồi ăn thôi."
Tôi: "Uhh...Cái đó cũng không tốt hơn nữa.. Em không có ăn đồ ăn ở nhà hay sao mà thường ăn mấy cái này vậy?"
Em ấy ngừng ăn rồi im lặng một lúc và nói: "Tôi không biết nấu ăn.. Với lại sao chị quan tâm việc ăn uống của tôi chứ?"
Tôi: "À thì.. Tại chị có người dì ở nhà luôn dạy và nhắc nhở chị phải ăn đồ ăn đầy đủ dinh dưỡng từ nhỏ tới lớn nên chị mới quan tâm ấy mà."
Alex: "Nhưng tôi không cần ai quan tâm đến tôi hết. Tôi tự lo được sức khỏe của mình."
Nói xong, em ấy tiếp tục ăn và tôi cũng không muốn làm phiền em ấy nữa nên lấy ra đồ ăn của mình. Tôi lấy ra một hộp cơm nắm nóng rồi tôi mở nắp hộp ra thì có 4 cái cơm nắm mỗi vị khác nhau và tôi lấy một cái trong đó rồi bắt đầu cắn một miếng rồi thưởng thức.
Tôi: "Ngon quá đi."
Alex ăn xong thì thấy tôi đang ăn cái gì đó ngon nên nhìn chăm chú vào tôi như muốn hỏi tôi vậy.
Tôi thấy em ấy đang nhìn tôi thì hỏi: "Sao thế? Mặt chị có dính gì hả?"
Alex: "..Không có gì..Tôi chỉ muốn hỏi là..Chị đang ăn cái gì đó thôi."
Tôi: "À cái này hả? Cái này là gọi là cơm nắm á."
Alex: "Cơm nắm?"
Tôi: "Uhm, tuy nhìn bên ngoài chỉ là cơm không thôi nhưng bên trong là có nhiều gia vị dinh dưỡng lắm đấy. Em muốn ăn thử không?"
Alex: "Oh..tôi chỉ hỏi vậy thôi chứ tôi không ăn đâu.."
Tôi: "Thôi nào, em ăn cái đó nhiều thì sẽ không tốt đâu."
Tôi lấy ra thêm một cái rồi đưa cho em ấy và nói: "Nè! Ăn thử đi."
Alex: "Nhưng mà.."
Tôi: "Còn đủ ăn mà, không sao đâu."
Em ấy do dự một lúc thì chấp nhận lấy một cái từ tay tôi rồi nhìn chăm chú chiếc cơm nắm và bắt đầu ăn. Ăn được một miếng thì biểu cảm trên mặt em ấy liền bất ngờ lên như lần đầu tiên được ăn ngon vậy.
Tôi thấy vậy thì cười nhẹ và nói: "Thế nào? Ngon đúng không?"
Em ấy vừa ăn vừa nói: "Đúng là ngon thiệt."
Tôi: "Vậy hả? Chị biết ngay em sẽ thích mà."
Em ấy không nói gì và tiếp tục ăn. Tôi thấy vậy thì không làm phiền em ấy nữa và tôi ăn nốt miếng còn lại của mình cho xong luôn. Sau khi tôi ăn xong rồi nhìn sang Alex thì em ấy cũng đã ăn hết miếng cơm nắm.
Tôi: *Cười nhẹ* "Em muốn ăn thêm nữa không? Chị còn 2 cái nè nên đừng ngại."
Em ấy ngại ngùng một lúc rồi lấy thêm một cái và nói: "..Vậy..cho tôi xin..."
Tôi: *Cười* "Em cứ lấy đi."
Em đưa lên gần miệng của mình rồi tiếp tục ăn một cách ngon lành. Tôi cũng lấy cái cuối cùng rồi ăn luôn. Một lúc sau, cả hai chúng tôi đã ăn xong hết cơm nắm. Alex liền đứng dậy rồi chuẩn bị để rời đi.
Tôi: "Bây giờ em đi hả? Vẫn còn sớm mà?"
Alex: "Tôi còn vài tiết ở lớp học với buổi tập luyện vào lúc tối nữa nên tôi phải đi luyện tập để kịp tiến trình."
Tôi: "Em thường đi tập vậy không có mệt hả?"
Alex: "Đối với tôi thì bình thường nên chị không cần quan tâm tôi đâu."
Nói xong, Alex đã chuẩn bị xong và em ấy ra khỏi chỗ ngồi.
Trước khi đi thì em ấy quay sang nhìn tôi với một chút ngại ngùng trên mặt và nói: "...Với lại..cảm ơn chị vì..đồ ăn.."
Tôi cười nhẹ và nói: "Không có gì, lần sau chúng ta đi ăn với nhau tiếp nhé."
Em ấy im lặng một lúc rồi đi ra khỏi căn tin.
Tôi: "Thôi.. Mình cũng quay lại chỗ làm đây, chứ giờ ngồi đây một mình không biết làm gì hết."
Tôi dọn dẹp lại hết trên bàn, dọn xong thì tôi đứng dậy, đi ra khỏi căn tin và quay lại khu quản lí của mình để làm việc tiếp.
Vào lúc buổi tối, tôi làm xong hết công việc của mình thì Leon đi tới chỗ tôi và hỏi: "Chị làm xong rồi hả?"
Tôi: "Uhm, còn em thì sao?"
Leon: "Em cũng vừa mới làm xong luôn, giờ em với chị đi về nhà cùng nhau nhé.
Tôi: "Uhm, Ok."
Tôi chưa kịp đứng lên thì bỗng nhiên điện thoại tôi reo lên một tiếng thông báo tin nhắn, tôi lấy điện thoại ra và xem thử. Xem xong thì tôi thở dài..
Leon: "Sao vậy chị?"
Tôi: "Tin nhắn của công ty mới gửi cho chị, chị phải làm tăng ca rồi.."
Leon: "Ehh...chán thế..sao lại đúng lúc vậy chứ?"
Tôi: "Chịu thôi..chứ sao giờ. Em về nhà trước đi, chị làm thêm một lát rồi về sau."
Leon: "Vâng nhưng mà chị nhớ về cẩn thận vào lúc khuya nhé vì sẽ không có nhiều người 'tốt' ở ngoài đó đâu."
Tôi: (Hôm qua chị mới gặp luôn..) "Chị biết mà, em đang lo cho chị à?"
Leon: "Đương nhiên là em phải lo rồi, nói thật với chị thì ở công ty này nhìn tốt đẹp vậy thôi chứ vẫn có những tụi vấn nạn xã hội đấy. Những tụi này thì ít xuất hiện vào buổi sáng nhưng tới khi tối thì mới bắt đầu lộng hành, tụi đấy thường sẽ tống tiền hoặc giao dịch các vũ khí, linh kiện máy móc của Sware và chất gây nghiện như Heroin, Barbiturat, Ma túy và còn nhiều hơn thế nữa."
Tôi: "Vậy công ty có biết không?"
Leon: "Em cũng không biết nữa vì chúng nó rất giỏi về việc giao dịch ngầm không dễ bị lộ ra ngoài hoặc có thể công ty đã biết nhưng có vài người là con của nhà giàu nên có thể dùng đồng tiền dơ bẩn đó để bôi xóa những vụ này."
Tôi: (Thì ra đây là sự thật của công ty này mà Alex nói nhỉ?) "Sao em biết rõ chuyện này thế?"
Leon: "Em làm ở đây cũng lâu rồi, với lại..."
Cậu ấy chần chừ một lúc rồi cười nhẹ và nói: "Em từng đi giao dịch vài lần rồi nên biết."
Tôi: "Hả? Em từng đi giao dịch rồi sao??"
Leon: "Vâng, do lúc đó em bị thiếu tiền quá nên mới làm thôi chứ làm vài lần là em bỏ rồi."
Tôi: "Ra là vậy."
Leon: "Nói gì thì nói, chị vẫn phải cẩn thận đấy nhé. Tụi nó không phải dạng vừa đâu, có thể chúng nó mang một số vũ khí để uy hiếp đấy."
Tôi: "Chị biết rồi mà, đừng lo."
Leon: "Vậy thôi, em về đây nha."
Tôi: "Uhm, về cẩn thận đấy."
Leon: "Vâng, chị cũng vậy nhé."
Cả hai tạm biệt với nhau xong, cậu ấy liền đi ra khỏi khu quản lý Sware. Leon vừa đi ra thì tôi quay lại công việc của mình. Khi tôi đang tập trung làm thì điện thoại tôi liền reo tiếng thông báo tin nhắn, tôi lấy điện thoại ra và xem thử thì đó là của dì Quyên.
'Con chuẩn bị về chưa?'
'Nay con phải tăng ca nên con sẽ về trễ ạ'
'Ôi trời, Lát có cần dì lấy xe chở con về không? Chứ khuya mà con tự về thì dì lo lắm.'
'Không cần đâu ạ, con tự về được mà, dì đừng lo.'
'Được không đó?'
'Được mà, con sẽ về thật cẩn thận và không có chuyện gì xảy ra đâu.'
'...Uhm nhưng nhớ về cẩn thận đấy.'
'Vâng, dì cứ đi ngủ trước đi nha.'
'Dì biết rồi, làm xong rồi nhanh về nhé.'
'Dạ.'

Comments (0)
See all