Thời tiết hôm nay tệ quá.
Em lẩm bẩm, bàn tay trắng nõn đưa ra hứng lấy hạt mưa, hơi lạnh khiến em vô thức run người- trời sắp trở đông rồi. Đây có lẽ là cơn mưa bão cuối cùng trong mùa, trước khi đông về.
Em đắn đo suy nghĩ, trời mưa to quá, sấm chớp và giông bão, nhưng em đang mắc kẹt tại khu cứu thương, một mình.
“Mình nên ở lại đợi mưa tạnh, hay đi về nhỉ?”
Em buồn rầu tự hỏi, đợi mưa tạnh? Đợi đến bao giờ? Hơn nữa, em chỉ ở đây một mình, lại là một Omega, nguy hiểm là điều không cần bàn tới lúc này.
Nhưng nếu đi về, đi bộ? Em cá bản thân sẽ không hề suôn sẻ đâu. Bắt xe…?
Em rùng mình khi nghĩ đến điều ấy, không phải overthinking đâu, nhưng mới hôm trước, em còn thấy một vụ cưỡng gian trên xe taxi được đăng để cánh báo trên báo chí.
Phiền thế nhỉ….
“Phiền gì cơ?”
Em giật mình, ngước mắt nhìn, cảnh tượng khiến em suýt ngất đi vì sợ.
Một gã Alpha cao lớn, người dính máu, đứng trước mặt em.
Mắt thường cũng có thể nhìn thấy mặt em giờ đã cắt không còn một giọt máu, run lên vì sợ…
____
Một lúc sau, em mơ màng băng bó vết thương cho gã trai, vẫn hơi sợ, nhưng em đã bình tĩnh hơn, vì em nhận ra người này. Đây chính là anh hùng hôm trước đã xử gọn kẻ cưỡng gian kia mà…tên gì nhỉ? À…Bakugo Katsuki.
Bàn tay em vẫn đang nhẹ nhàng chữa trị vết thương trên vai gã, thú thật, em vẫn khá sợ người này, nhất là khi em đối mặt với gã khi nãy, cách ánh mắt đỏ đậm ấy nhìn em…lạ lắm, nó khiến em rùng mình.
Em quyết định đánh liều hỏi. “Sao…anh lại bị thương nặng thế?”
Một hồi im lặng, thật khác lạ với sự thẳng thắn bộc trực vốn có của Bakugo đại danh nhỉ?
Gã nuốt khan, dưới tấm màn nơi em không thấy, bàn tay thô ráp của gã nắm chặt lấy thành giường, gần như sắp bẻ gãy nó rồi, nhưng giọng gã lại bình tĩnh và bất cần.
“Chiến đấu."
Gã trả lời, màu mắt ruby vẫn nhìn em chằm chằm, như gã đang xác nhận gì đó. Bakugo nghiến chặt răng, kiềm chế bản thân. Em chỉ là một cô gái gã mới gặp, gã không biết em là ai, gã không ngửi thấy mùi của em, ánh mắt gã dừng lại ở cổ em.
Em đeo miếng dán chặn Pheromone.
Gã muốn xác nhận. Nhưng xác nhận như thế nào? Gã chẳng biết mặt người đó, chẳng biết mùi người đó, chẳng nhớ gì về người đó.
Nhưng cả linh hồn gã đang gào thét người đó là em.
Bakugo vẫn nhìn em, không chớp mắt. Mỗi tế bào trong cơ thể gã như bị đốt cháy bởi một cảm giác bất an – cảm giác mà từ khi phân hoá thành Alpha, gã đã tưởng rằng sẽ không bao giờ còn phải trải qua nữa.
Gã ghét sự yếu đuối, ghét cảm giác phụ thuộc vào một điều gì đó ngoài tầm kiểm soát.
“Em tên gì?” – gã hỏi, mắt vẫn không rời khỏi em.
Em hơi khựng lại. Có vẻ như em không nghĩ hắn sẽ hỏi câu đó. “Em tên là…” – em ngập ngừng, rồi nở một nụ cười nhẹ – ánh đèn trần phản chiếu vào mắt em khiến đôi mắt ấy như một vầng sáng dịu dàng giữa căn phòng trắng lạnh.
“Em là (Y/n).”
Bakugo siết tay lại. Trong đầu gã, tên em như một dòng điện chạy xộc qua toàn bộ hệ thần kinh.
Y/n… Không. Không quen. Không giống ai cả.
Nhưng gã lại chẳng thể rời mắt khỏi em.
Pheromone của em vẫn bị chặn bởi miếng dán chết tiệt đó, nhưng chính cái “không mùi” ấy lại càng khiến Bakugo thấy hoảng.
Không bị ảnh hưởng bởi Pheromone, nhưng sao Alpha trong gã lại sục sôi đến thế này?
Không…không…
Gã muốn hỏi “em là ai?” “em có mơ thấy gã không?”
Gã muốn đào hết những gì gã có, hỏi rằng em phải người đó không?
Không…dù em không có pheromone, dù gã không cảm nhận được Pheromone của em, những gã có thể chắc, em là người gã cần tìm.
Trong một thế giới mà con người được điều khiến bởi thú tính, bản năng, thì nơi trái tim, nơi linh hồn gã lại gào thét tên em như thể em là mầm sống nơi hoang tàn ấy.
Mẹ kiếp!
Mày mới chỉ quen em được 30 phút thôi!
Trong lúc gã lơ đễnh, em đã băng xong vết thương ở ngực trái. Em lùi lại, đôi mắt hạnh lướt qua gã, như đang cố tìm lý do cho cảm giác kỳ lạ này.
Gã rất cao. To lớn. Cả cơ thể em vẫn còn vương mùi da thuộc và gỗ cháy từ đầu ngón tay vừa chạm vào da gã.
Đây là lần đầu tiên em ngửi thấy một mùi Pheromone không khiến em sợ hãi, trái ngược, nó khiến em…an tâm.
"Em là bác sĩ?”
Gã trai lần nữa chủ động phá vỡ cái im lặng nhưng ngầm căng thẳng trong phòng.
Em gật đầu, không dám nhìn thẳng vào màu mắt ruby ấy…
"Vâng, em là bác sĩ đặc nhiệm”
Bác sĩ đặc nhiệm?
Bakugo nhướn mày, lòng gã không khỏi gợn sóng bất ngờ, em thật nhỏ bé và…mong manh. Thật trái ngược với những gì em vừa nói.
Bác sĩ đặc nhiệm, những kẻ chỉ chữa trị riêng biệt cho Anh Hùng.
Hậu phương…
Em vô thức nâng mắt, chờ đợi câu trả lời từ đối phương, mắt em chạm gã trong một nhịp, như có thứ gì đó quấn chặt cả hai, em cảm nhận được sự thôi thúc kì lạ này.
Em vô thức sờ miếng chặn Pheromone…rõ ràng nó còn ở đó, căn phòng ngoài mùi da thuộc và gỗ cháy ra thì cũng chẳng có thêm mùi nào cả…
Rõ ràng không có pheromone của em, vậy sức kéo, sự thôi thúc nguyên thủy này đến từ đâu…?
Đang miên man suy nghĩ thì một tiếng động lớn bất chợt kéo em khỏi dòng suy nghĩ lang thang.
Bakugo đột ngột đứng lên, tiếng động khiến em giật mình, vô thức lùi lại.
Gã trai ghét nhất là sự vô định, gã không có kiên nhẫn, gã ghét sự mơ hồ, sự phụ thuộc. Gã ghét cảm giác mất kiểm soát này.
Đại bộc sát thần sao có thể cam chịu ngồi im?
Gã tiến từng bước, chiếm lấy không gian quanh em như bản năng.
Đến khi lưng em chạm tường, ánh mắt bối rối ươn ướt ngước lên nhìn. Mặt em tái đi—sợ hãi, hoặc… thứ khác.
Mùi Pheromone của gã nồng quá.
Em nghĩ thầm, ấp úng, ánh mắt đảo quanh.
Gã cao lớn quá, thỏ con bị sói lớn dồn đến đường cùng rồi.
Bakugo nhìn em, lòng gã dâng trào một xúc cảm gã chưa từng cảm nhận trước đây.
"Em là ai?”
Gã hỏi, giọng gã cọc cằn, nhưng không phải vì bực mình.
Gã đang che dấu.
"Em…em đã giới thiệu rồi mà-”
"Em cũng cảm nhận được nó đúng không?”
Gã gằn giọng, bàn tay nắm chặt khi gã cúi đầu nhìn em, đồng tử màu Ruby như xoáy sâu vào linh hồn em, gã đang tìm kiếm sự giao thoa ấy, linh hồn gã đang tìm kiếm em.
"Trả lời tao, em cũng cảm thấy nó đúng chứ?”
Gã hỏi lần nữa. Hơi thở gấp. Gân tay nổi lên—gã đang phải chiến đấu với chính mình để không chạm vào em.
Gã có thể dễ dàng xé rách miếng chặn Pheromone kia, rúc đầu vào hõm cổ em, nếm lấy cái hương vị đã hằn tim gã 2 năm qua, gã có thể dễ dàng chế ngự em, gã có thể dễ dàng nghiền nát em nơi lồng ngực gã nếu gã muốn.
Nhưng em xứng đáng nhiều hơn thế.
Em của gã xứng đáng sự tôn trọng, dù em có là ai đi chăng nữa.
Comments (0)
See all