Nhưng em xứng đáng nhiều hơn thế.
Em của gã xứng đáng sự tôn trọng, dù em có là ai đi chăng nữa.
Em nuốt khan, lúng túng đảo mắt trước khi nhìn vào mắt gã, cơ thể em bị gã ép vào tường, em nhận ra bản thân thật ra cũng chẳng muốn rời khỏi vòng ôm của gã.
Ấm áp.
Nồng nhiệt.
Điên cuồng.
Đó là những gì em cảm nhận được ngay lúc này, chẳng biết là do pheromone của gã, hay do chính em tự cảm nhận.
“Cảm…cảm thấy cái gì cơ?”
Em hỏi ngược lại, mặt đỏ bừng vì bối rối và lúng túng, em biết trả lời gã như thế nào đây? Rằng em đột nhiên cảm thấy bị thu hút bởi gã? Hay em sẽ đổ lỗi cho bản năng giữa Alpha và Omega?
Bakugo cười khẩy, gã không nhịn được mà nắm lấy cằm nhỏ của người con gái, bàn tay gã thô ráp, chai sần qua năm tháng chiến đấu và huấn luyện, ngón tay gã như có như không vân nê làn da mềm mại của em.
Mềm thật đấy.
Chỉ xoa nhẹ thôi cũng đỏ mất rồi.
Một kết nối sâu hơn cả pheromone.
Một cái chạm không cần chạm. Một lời gọi không cần tiếng.
Là khi hai cá thể – Alpha và Omega – vốn xa lạ, chưa từng biết đến sự tồn tại của nhau… nhưng linh hồn họ vẫn nhớ.
Vẫn nhận ra nhau.
Bakugo không thể giải thích vì sao gã không thể rời mắt khỏi em.
Không phải vì nhan sắc. Không phải vì mùi hương.
Mà vì… hắn biết.
Biết rằng nếu em rời khỏi căn phòng này, một phần trong gã cũng sẽ đi theo.
Mảnh ghép nào đó mà gã không hề biết mình thiếu, giờ đây đang hiện hữu, cách gã chỉ vài bước.
Em không nói gì, nhưng đôi mắt ấy – sâu, trầm như nước hồ ban đêm – khiến trái tim gã muốn quỳ xuống.
Gã nghe thấy tiếng đập của trái tim em trong không gian tĩnh lặng ấy, tưởng như đang hoà vào nhịp đập của chính gã.
Tất cả đều vô lý.
Nhưng hắn chưa từng chắc điều gì hơn lúc này.
Em là người gã cần tìm.
Gã trai tiếp tục vân nê từng nhịp trên cằm em, mắt gã nhìn thẳng vào mắt em, cơ thể gã hơi cong lại, đầu gã cúi xuống để gần em hơn, giống như đang vô thức bao bọc em trong không gian riêng của gã.
“Tao tìm thấy em rồi.”
“Dạ..?”
“Tao tìm thấy em rồi. Đừng chối, đừng phủ nhận, tao nhìn thấy được nó trong em.”
Gã không quan tâm, gã không muốn mập mờ giải thích, gã chỉ muốn em.
Em im lặng, tự hỏi, liệu chuyện gì đang diễn ra thế này?
Em mới gặp gã thôi.
Nhưng em muốn trao cả linh hồn cho gã, có một thôi thúc trong em muốn được là của gã, khảm như em và gã đã quen nhau từ ngàn kiếp rồi.
Sự quen thuộc, sự gần gũi không bài xích. Giống như trong những câu chuyện cổ tích, khi công chúa và hoàng tử đã lạc mất nhau ở kiếp trước, thì ở kiếp này, một cái chạm mắt, cũng đủ để họ tìm thấy nhau.
Giống như một đoạn phim em từng được xem, khi nam nữ chính đi qua nhau, ngay tại ngôi chùa họ từng đính ước ngàn năm về trước. Họ dừng lại và quay đầu nhìn nhau.
Em cũng muốn dừng lại, ở bên gã. Em không quan tâm gã là Anh hùng, là kẻ điên, là kẻ cọc cằn, là những điều trước đây em sợ nhất.
Em chỉ biết, nếu lần này lại vụt mất gã, có lẽ ngàn kiếp sau, em mới tìm thấy đôi mắt đỏ đậm ấy lần nữa, giữa biển người bao la.
“Bakugo Katsuki.”
Em lẩm bẩm, ngước mắt nhìn thẳng mắt gã, em thấy bóng dáng mình trong đó, em thấy thứ tình cảm mà em không dám đem ra nghiên cứu.
Nồng cháy
Mãnh liệt.
Như ngọn lửa thiêu chết em.
Nhưng lửa lại cho em sự sống kia mà. Nếu được chết vì người, hẳn đó là vinh dự của em nhỉ?
“Tao đây.”
Em im lặng, tay nhỏ nắm chặt viền váy. Sự im lặng lại lần nữa bao trùm lên em và gã.
Gã tìm thấy em rồi
Em tìm thấy gã rồi…
Em khẽ động, gã lại xem như em muốn rời khỏi gã. Cơ thể lại khựng lại giữa chừng.
Vì Bakugo đã cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ em, bàn tay gã di chuyển để ôm lấy cơ thể em, siết eo em, kéo em vào lồng ngực gã.
Bàn tay chai sạn ấy như có như không vuốt ve lên xuống lưng em, hơi thở gã gấp gáp, mắt gã nhắm nghiền, tay còn lại thì ôm chặt lấy eo em.
Em định đi đâu? Rời khỏi gã? Nằm mơ!
Giọng gã khàn, như thể linh hồn gã đang gọi em vậy.
“Em định rời khỏi tao?”
Có chết gã cũng không để em đi, Bakugo đã yêu ai, thì cả đời chỉ có người đó thôi.
Gã giờ đây đang rất tỉnh táo, không có bản năng Alpha nào điều khiển gã, chỉ có sự nồng cháy nơi con tim thôi thúc gã.
Bakugo không muốn gì hơn lúc này ngoại trừ việc xé rách miếng chặn Pheromone kia của em đi.
Rồi, gã dừng lại.
Hơi thở gã đứt quãng, nhưng gã lại đang thở phào nhẹ nhõm, như con thú hoang được vỗ về.
Em luồn tay qua tóc gã, sờ từng ngọn tóc vàng nhọn kia, em không biết mình đang làm gì nữa.
Em muốn đổ lỗi cho bản năng.
Nhưng rõ ràng, lí do còn sâu hơn hai chữ “bản năng” rất nhiều.
Hành động vuốt ve tóc của gã trai thuần thục, và quen thuộc đến nỗi, như thể em đã làm điều này rất lâu, rất lâu trước đây rồi.
Như thể nó là điều em vẫn hay làm trong một chiều mưa bụi để vỗ về gã.
Trong tâm trí em lại mơ hồ nhìn thấy bóng dáng thiếu niên, ghét mưa, và rực rỡ như mặt trời.
Thoáng qua, vô định, chỉ như ảo giác.
Vô hình.
Quấn quanh cổ tay em.
Quấn quanh lòng bàn tay thô ráp của gã.
Bakugo không phải một kẻ thần thánh, một kẻ bình tĩnh, hay một kẻ “tốt.”
Gã còn nhiều hơn thế, tham lam hơn thế, mạnh mẽ hơn thế.
Không ngửi được mùi Pheromone của em.
Gã liếm nhẹ chiếc răng nanh đã nhô ra, sắc nhọn của mình, gã muốn đánh dấu em, dù không ngửi thấy mùi của em, dù em có là Omega, Beta hay kể cả trong hình hài nào.
Gã có thể cảm nhận dục vọng đang dâng lên trong gã, khi em đang luồn tay qua từng sợi tóc của gã, khi ngón tay em vô thức bấu vào lưng gã.
Giọng gã khàn, gã đang trong một trận đấu, và ở thế thua. Thua bởi em.
“Tao muốn…”
Em giật mình, mặt đỏ lên vì ngượng, động tác tay cũng dừng lại.
Gã ngẩng đầu, đứng thẳng lên, chiều cao áp đảo khiến em vừa sợ…vừa thấy kích thích.
Comments (0)
See all