Please note that Tapas no longer supports Internet Explorer.
We recommend upgrading to the latest Microsoft Edge, Google Chrome, or Firefox.
Home
Comics
Novels
Community
Mature
More
Help Discord Forums Newsfeed Contact Merch Shop
Publish
Home
Comics
Novels
Community
Mature
More
Help Discord Forums Newsfeed Contact Merch Shop
__anonymous__
__anonymous__
0
  • Publish
  • Ink shop
  • Redeem code
  • Settings
  • Log out

Em là nhà

Chương 4: Mùi Hoa Mận Trắng chỉ thuộc về một người.

Chương 4: Mùi Hoa Mận Trắng chỉ thuộc về một người.

Apr 27, 2025

Gã vẫn ôm lấy em, nhưng lần này, là cả thân người.
Bakugo vòng tay siết lấy eo em, dễ dàng nhấc bổng cơ thể nhỏ nhắn ấy lên như chẳng tốn một chút sức lực nào.

Em thở hắt ra trong bất ngờ, hai tay vô thức bám lấy vai gã, tim đập loạn cả lên.

“Đợi đã… Bakugo—”
“Im lặng chút đi.”

Giọng gã trầm thấp, không phải ra lệnh mà là... van nài.
Gã bước tới, đặt em xuống giường, một cách cẩn thận đến khó tin so với ngoại hình dữ dằn ấy.

Chân em vẫn còn run.
Không phải vì sợ.
Mà vì ánh mắt đó—đỏ, sâu, và khao khát đến mức khiến em nghẹt thở.

Bakugo chống tay bên hông em, cả người cúi xuống, bao trùm lấy em bằng hơi thở ấm nóng và mùi da cháy quen thuộc.
Gã nhìn em một lúc lâu.
Rồi nói, như thể đang hỏi ý một điều nghiêm túc nhất đời mình.

“Bỏ miếng dán chặn đó ra được không?”
Giọng gã khàn, như thể đang kiềm chế bản năng vốn dĩ đã muốn vượt giới hạn từ lâu.

Em tròn mắt, ngực phập phồng.
Câu hỏi ấy... vừa gợi tình, vừa dịu dàng đến tàn nhẫn.

Gã tiếp lời, giọng khản đặc:
“Tao chỉ muốn… được chạm vào em đúng cách.”

“Muốn biết… em là thật.”
“Muốn chắc… đây không phải mơ.”

Em run run nhìn gã, mặc cho lí trí đang gào thét- đây là bệnh viện dã chiến, không phải là nơi thích hợp.

Nhưng tay em từ lúc nào, đã vươn lên xé đi miếng dán Pheromone kia.

Mặt em đỏ ửng.

Gã trai thì sững lại.

Bàn tay gã nắm chặt lấy em, người gã bao bọc lấy em, gã đẩy em xuống giường, nền trắng của đệm trái ngược màu tóc đen óng của em.

Mùi hoa mận trắng.

Không phải mùi mận, mà là hoa mận trắng.

Hóa ra…

Thực sự là em.

Bakugo nhìn xuống em, ngoan ngoãn dưới thân gã, không phản kháng, thậm chí còn có chút chờ mong.

Gã cười nhẹ, không phải là thỏ, em là con mèo con.

Gã có thể cảm nhận máu trong người như dồn hết vào bộ phận kia, cảm nhận Alpha trong gã bị đánh thức bởi mùi Hoa mận trắng mà nó khao khát.

Gã có thể cảm nhận răng nanh của gã nhô ra, đau nhức, muốn được đánh dấu.

Gã muốn em.

Bakugo cúi người, đè lên em, mặt gã và em giờ đã gần đến nỗi em có thể cảm nhận được hơi thở của gã.

Không nói lời nào, gã đột ngột cúi người, hôn lên đôi môi đỏ mọng kia, ban đầu là liếm, là nhấm nháp, rồi nụ hôn trở nên tham lam hơn, như đứa trẻ ăn một rồi lại muốn hai, gã cắn lấy môi dưới của em, câu lên tiếng rên nhẹ nỉ non của người con gái.

Đầu lưỡi gã thâm nhập, hòa cùng làm một với em khi gã từng bước cướp đi hơi thở của người con gái, tiếng hôn, tiếng hổn hển, vang vọng lên trong không gian như tăng thêm một nhịp ái muội cho đêm mưa bão.

Bakugo nắm lấy đầu em, ép em lại gần hơn.

Chưa đủ.

Không bao giờ là đủ.

Bàn tay gã lang thang, qua lớp áo cảm nhận từng đường cong nơi em, khiến em vô thức cong người lại gần gã.

Nụ hôn dứt ra, hai kẻ yêu nhau đều hổn hển, giữa họ còn có một sợi chỉ bạc kết nối hai nhịp đập.

Em chưa kịp phản ứng, thì gã trai lại lần nữa áp đảo, chiếm ưu thế, hôn lên đôi môi sưng tấy, lần này, em chẳng còn cảm nhận được điều gì dịu dàng nơi gã nữa.

Nụ hôn sâu như đánh thức những cảm giác em chưa từng biết đến trước đây.

Ngón tay gã vẽ đi vẽ lại vòng tròn trên eo em, như thăm dò, như hỏi ý kiến

Gã muốn chạm vào em, da thịt kề cận, chứ không phải qua lớp vải mỏng kia.

Nhận thấy được sự ngầm chấp thuận của người con gái dưới thân, Bakugo luồn tay vào bên trong, xoa nắn da thịt non mềm kia.

Em khẽ rên rỉ, ánh mắt nhìn gã, mơ màng ngấn nước, má em đỏ hây hây, tóc tai rối bời, môi thì đỏ ửng, sưng tấy.

Mùi hoa mận trắng nồng đậm, quấn quanh hòa với mùi da thuộc và gỗ cháy.

Em nghe thấy gã hỏi.

“Tao muốn đánh dấu em, tao muốn em”

Ánh mắt gã cháy bỏng, gã đang hỏi ý kiến em đấy.

Bakugo áp môi xuống cổ em.

Nụ hôn đầu tiên—nóng rực, chậm rãi, như thể từng centimet da thịt em đều là thánh địa mà gã phải cúi đầu cung kính.
Rồi một vết cắn nhẹ, dấu hằn đỏ thẫm hiện lên nơi làn da trắng mịn. Gã không mạnh bạo, nhưng cũng chẳng nhẹ nhàng—đủ để khiến tim em đập lệch một nhịp, đủ để khẳng định rằng: em là của gã.

Gã tiếp tục, từng nụ hôn di chuyển dọc theo đường cong cổ em, men xuống xương quai xanh.
Mỗi dấu vết để lại là một lời tuyên bố: “Ở đây đã có người chạm vào.”
“Ở đây là của tao.”

Em khẽ rên lên, bàn tay siết chặt ga giường.

Gã thở dốc, ngực phập phồng như đang chống lại điều gì đó dữ dội hơn cả cơn đau thể xác ban nãy—
Gã không muốn làm đau em.

Nhưng bản năng Alpha… không thể chối bỏ.
Không khi em đang ở đây, trong vòng tay gã. Không khi hương Pheromone của em – lần đầu tiên – bung ra như một giấc mộng, mềm mại, dịu dàng và… quá đỗi quen thuộc.
Mùi hương ấy khiến mọi kháng cự trong gã tan rã.

“Làm ơn…”
Em khẽ nói, giọng run nhẹ.
“Đánh dấu em đi.”

Một nhịp tim bỏ lỡ.

Rồi Bakugo gầm khẽ trong cổ họng—trầm, khàn, và nguyên thủy đến mức khiến cả sống lưng em run lên.

Gã cúi đầu, rúc sâu vào hõm cổ em. Một nụ hôn. Rồi một vết liếm chậm, như để trấn an.
Gã không muốn làm đau em.
Nhưng bản năng Alpha không để gã dừng lại.

Một cú cắn.
Sâu. Chính xác.
Ngay nơi tuyến thể.

Răng nanh của gã ghìm sâu vào tuyến thể của em, Alpha trong gã như hú lên vì hạnh phúc, vì thỏa mãn.

Gã lại dùng thêm lực, cắn sâu hơn nữa, rót Pheromone của gã vào trong em.

Cơn đau rát nhói lên khiến em níu chặt lấy lưng gã, móng tay cào vào bả vai rắn chắc. Nhưng cơn đau nhanh chóng được xoa dịu bằng thứ gì đó ấm nóng – Pheromone của gã – tràn vào, trộn với dòng máu em.

Em run lên, nức nở, vì khoái cảm ấy xâm chiếm toàn bộ em.

Em có thể cảm nhận được từng luồng Pheromone của gã trai đang tràn vào trong em, đánh dấu em từ trong ra ngoài.

Mùi hoa mận trắng nay đã được bọc bởi mùi da thuộc và gỗ cháy rồi.

Kết nối hoàn thành.

Một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng em, như có dòng điện nối liền linh hồn cả hai.
Em thở gấp, cảm giác như bản thân vừa bị gắn kết với một điều gì đó lớn hơn chính mình.

Bakugo vẫn rúc vào cổ em, thở nặng nhọc. Dấu răng của gã in hằn rõ rệt, đỏ sẫm, đẹp đến tàn nhẫn.
Nhưng gã không hối hận.

Gã ghì chặt lấy em trong vòng tay, như muốn ép em hoà vào cơ thể mình. Như thể nếu buông ra, gã sẽ mất em mãi mãi.

“Giờ thì em là của tao.”
Gã thì thầm, môi vẫn kề sát da em, giọng run rẩy không che nổi sự xúc động.

“Bakugo…”
Em gọi tên gã, cả cơ thể mềm ra trong vòng tay ấy.

“Gọi tên tao.” Gã sửa lại lời em, lần nữa đặt dấu hôn lên tuyến thể kia.

Em run lên, nồng quá, nhiều quá. Pheromone của gã nhiều quá, khiến em như muốn chết chìm trong đó.

“Katsuki…”

Em nghe thấy tiếng cười trầm thấp, thỏa mãn của gã.

 Dù có bao nhiêu kiếp nữa trôi qua…
Dù em có tái sinh bao lần…
Vết cắn này, linh hồn này – sẽ mãi chỉ thuộc về một người.

Bakugo Katsuki.

thgiang276
thgiang276

Creator

Comments (0)

See all
Add a comment

Recommendation for you

  • Blood Moon

    Recommendation

    Blood Moon

    BL 47.7k likes

  • Invisible Boy

    Recommendation

    Invisible Boy

    LGBTQ+ 11.5k likes

  • What Makes a Monster

    Recommendation

    What Makes a Monster

    BL 75.4k likes

  • Silence | book 2

    Recommendation

    Silence | book 2

    LGBTQ+ 32.3k likes

  • Touch

    Recommendation

    Touch

    BL 15.5k likes

  • The Last Story

    Recommendation

    The Last Story

    GL 46 likes

  • feeling lucky

    Feeling lucky

    Random series you may like

Em là nhà
Em là nhà

10.5k views13 subscribers

Bakugo Katsuki (Alpha)- Female Reader (Omega)
Subscribe

28 episodes

Chương 4: Mùi Hoa Mận Trắng chỉ thuộc về một người.

Chương 4: Mùi Hoa Mận Trắng chỉ thuộc về một người.

442 views 0 likes 0 comments


Style
More
Like
List
Comment

Prev
Next

Full
Exit
0
0
Prev
Next