Sau khi hoàn thành đánh dấu, ấn ước bản năng cũng được hình thành, em đã hoàn toàn là Omega của gã.
Là bạn đời của gã.
Bakugo ôm lấy em, hổn hển, ánh mắt gã đen tối, chiếm hữu, và nóng rực, gã bắt đầu hôn, từ trán em, đến má em, môi rồi đến cằm, từng chỗ trên cơ thể em đều được gã tôn thờ qua.
Rồi gã lại cắn tuyến thể em thêm lần nữa, liếm láp dấu răng của gã trên tuyến thể đỏ ửng non mềm ấy, rót thêm nhiều càng nhiều pheromone của gã vào trong em.
Xong xuôi, khi ấn ước bản năng đã yên vị, gã gục đầu nơi hõm cổ em, hít lấy mùi hương hoa mận trắng lẫn với mùi da thuộc và gỗ cháy của chính gã.
Em vuốt ve tóc gã, ấn ước khiến em dựa dẫm, phụ thuộc vào gã hơn bao giờ hết, lòng em như lửa đốt.
Em cảm nhận được nơi phồng lên trông thấy ở đũng quần gã, cách gã nắm chặt ga giường, ôm chặt em như đang kiềm chế thú tính.
“Katsuki…” Em nỉ non.
Gã trai cứng người, hôn nhẹ lên tuyến thể em, giọng gã khàn đặc.
“Tao đây…” Gã xoa nhẹ tóc em, nhìn em, như trấn an em.
“Tao…tao không mang bao”
Gã chưa bao giờ chuẩn bị bao cao su, không phải vì khinh thường, mà là vì gã chưa bao giờ có ý định qua đêm với ai.
Nhưng gã đã tìm thấy bạn đời của gã rồi.
Em đỏ mặt, ấp úng.
“Không…không sao đâu.”
Bakugo khựng người, gã nhìn em, sâu, như thể sợ bản thân đang nghe nhầm.
Gã vuốt ve tóc mai em, hôn nhẹ lên trán em, một cử chỉ dịu dàng trái ngược với bản tính cọc cằn của gã.
“Em sẽ mang thai đấy, ngốc ạ”
Gã nói, vuốt ve gương mặt nhỏ nhắn của em. Gã không muốn em vì gã mà làm điều em không muốn, gã có thể đợi, bao lâu cũng được.
Em đỏ mặt, như không do dự, em rướn người, áp môi đỏ lên đôi môi của gã.
Em thì thầm.
“Nhưng chúng ta là bạn đời mà. Em muốn.”
Mẹ kiếp.
Gã trai Bakugo chửi thề, rồi cúi xuống, cướp lấy môi em một lần nữa.
Gã mạnh bạo xé toạc chiếc váy trắng của em, chiếc giường bệnh kẽo kẹt kẽo kẹt đung đưa theo chuyển động của người đàn ông.
Tiếng rên rỉ hòa quyện với tiếng nức nở, tay em bấu chặt vai gã, cào lên những vết sẹo mới cũ trên cơ thể gã khi em để mặc cho gã đàn ông ra vào, em phảng phất có thể cảm nhận thứ đó của gã chạm vào khoang sinh sản của mình, sâu đến nỗi khiến em quên mất bản thân là ai.
Khi thời gian trôi, trời quang mây tạnh, cũng là lúc gã lần nữa cắn sâu vào tuyến thể của em, lần này, cả thể xác và linh hồn, cả bản năng và lí trí của em và gã hòa quyện với nhau.
Ngày hôm sau, khi em tỉnh lại, thứ đầu tiên em cảm nhận được là sự đau nhức toàn thân, cùng với cảm giác cơ thể em đang dần thay đổi.
Là ấn ước.
Em mở mắt, khẽ cựa, nhưng lại càng bị ôm chặt hơn.
Bakugo ôm chặt em vào lòng, ấn em yên vị trong lòng gã, cơ thể em và gã trần truồng, cuốn chặt nhau, nút thắt của gã vẫn chôn sâu trong người em.
Em đỏ mặt, nhận ra tư thế này, cả hai đã dính lấy nhau cả một đêm, thứ ấy của gã vẫn chôn chặt trong em, ngăn chặn không cho giọt tinh nào chảy ra.
Bakugo mơn trớn lưng trần của em, kéo em lại gần hơn, nếu điều ấy là có thể. Gã đặt lên mắt em một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt.
“Tỉnh?”
Em gật đầu, ngón tay xoa nhẹ vết sẹo nơi ngực trái gã.
Bakugo cúi người, hôn lên môi em, rồi lại liếm láp vết răng nanh của gã trên tuyến thể của em, rót thêm Pheromone của gã vào trong em.
“Đủ rồi mà…”
“Chưa đủ”
Gã cố chấp quá. Em nghĩ thầm, hơi cựa người, cảm nhận nút thắt bên trong cơ thể mình, bụng em trướng, hơi đau nữa. Em tủi thân nhìn gã, mắt hạnh ngập nước.
Bakugo sững người, gã luống cuống lau đi nước mắt của em, đến cả giọng cọc cằn cũng dịu đi đôi chút.
“Em sao thế? Tao làm gì sai à? Em đau ở đâu?”
Gã ôm chặt em hơn, xoa xoa lưng em, động tác gã vụng về, nhưng đầy tình yêu.
“Em đau…anh…bỏ nó ra được không?” Em ngước mắt nhìn gã, em thực sự đau…nút thắt của gã mở khoang sinh sản của em, đã thế còn ở trong cả một đêm dài, em nhõng nhẽo nhìn gã, như là làm nũng.
Mới đánh dấu vĩnh viễn xong, khó trách em sẽ trở nên ỷ lại vào gã, nhưng việc Alpha thắt nút Omega của mình là điều hiển nhiên, còn tùy thuộc vào ấn ước, thời gian nút thắt duy trì cũng thay đổi.
Bakugo bất lực thở dài, gã xoa bóp bụng dưới của em, mặt khác lại cúi đầu hôn hôn lên môi nhỏ của nàng đang giận dỗi.
“Em cố nhịn một chút, tao sẽ cố rút ra, được chứ? Đợi qua khoảng thời gian này đã, tao hứa, sẽ không lâu đâu.”
Mẹ kiếp, thứ nút thắt chết tiệt!
Comments (0)
See all