Thứ 3, ngày 17.
Bakugo lại phải rời nhà làm nhiệm vụ. Nhưng lần này, gã chần chừ.
Lần đầu tiên trong đời một Alpha cuồng công việc như gã thấy bước chân mình nặng trĩu đến vậy.
Vì ở nhà còn em – bạn đời gã. Người mà gã đã tạo nên một kết giao thiêng liêng.
Bakugo thở dài, bực dọc, ánh mắt gã dừng trên cô gái nhỏ đang rúc vào lòng gã. Bàn tay gã ôm em thật chặt, giọng gã vương chút phiền lòng khi gã xoa xoa tóc em.
“Ở nhà ngoan nhé, tao chỉ đi có 2 ngày thôi.”
Gã nói, bàn tay chuyển sang vuốt ve tuyến thể của em, nơi ấy đỏ đậm và sưng tấy, là kết quả của bao lần đánh dấu trong vỏn vẹn vài ngày qua.
Em nũng nịu, dụi dụi vào người gã nhiều hơn.
“Nhớ anh.”
“Tao đã đi đâu.”
“Nhưng giờ đã nhớ anh rồi.” Em bĩu môi, nhìn anh, đôi mắt em trong như lòng biển lặng, khiến tim gã vô thức run lên một nhịp.
Tao cũng nhớ em.
Gã thầm nghĩ, nhưng có chết thì Dynamight cũng không đời nào thừa nhận mấy điều sến súa đó.
Ngoảnh nhìn đồng hồ, gã thở dài, nâng mặt em nhỏ lên rồi đặt một nụ hôn sâu lên đó, nụ hôn của gã cuồng nhiệt như chính gã, cuốn em vào cơn say của tình yêu cháy bỏng.
“Tao sẽ về sớm với em mà”
Gã lại dỗ dành, bàn tay thô ráp nhẹ nhàng, miễn cưỡng gỡ tay em ra khỏi áo giáp anh hùng của gã. Em nhỏ cũng ngầm hiểu, rầu rĩ buông anh ra.
Em ngước nhìn gã, em thấy trong mắt gã là ngàn sự lưu luyến.
“Anh nhớ giữ an toàn đó.”
Bakugo nhếch mép, xoa đầu em nhỏ: “Em khinh thường tao đấy à? Yên tâm, Alpha của em sẽ trở về nguyên vẹn không sứt một cọng tóc”
Em phì cười, cuối cùng cũng an lòng đi đôi chút.
Anh Hùng của em, thế gian của em, Katsuki của em.
Chỗ dựa vững chắc của em.
Phải an toàn trở về nhé.
Bakugo rời đi giữa buổi chiều se lạnh, gió thổi lật vạt áo choàng đỏ sậm.
Gã không quay đầu lại, nhưng từng bước chân như nặng trĩu.
Gã bước lên xe tác chiến, đám tân binh đi cùng vẫn đang xôn xao, còn gã—lặng lẽ tựa đầu vào cửa kính.
Bản năng Alpha bắt đầu nhói lên từng đợt. Không phải vì trận chiến sắp tới, mà là vì khoảng trống sau lưng, gã có thể cảm thấy cơn đau đầu quen thuộc lại ập đến.
Chỗ gã nên có mùi hương của em.
Gã kéo cổ áo, hít sâu, cố gắng tìm kiếm mùi hoa mận trắng lẫn trong mùi kim loại lạnh và thuốc sát trùng.
Gã nhớ em nhỏ đến phát điên.
Mẹ nó, Katsuki, mới có 30 phút thôi, tiền đồ của mày đâu?
Gã bực bội chửi rủa, 2 ngày tới hẳn là một khó khăn lớn với gã.
Đột nhiên, gã cảm nhận ánh mắt soi xét quen thuộc từ đằng sau.
Là thằng đầu đất.
Kirishima nhìn thằng bạn với vẻ mặt được coi là sốc, cậu ta đến gần, vỗ nhẹ vào vai Bakugo, khiến gã trừng mắt lườm.
Mẹ nó, đã mệt còn gặp mày.
Bakugo chửi rủa thầm, gã đã sớm đoán ra tên khốn đầu đất này sẽ hỏi gì, ừ, đúng thế, cả đám anh hùng bên cạnh gã cũng đã liên tục nhìn chằm chằm gã từ khi gã xuất hiện.
Gã chỉ hận không thể một phát nổ hết bọn chúng.
“Vãi, Baku, trên người ông, mẹ nó, mùi Omega?”
Kirishima gào lên, bật ra câu hỏi mà ai trong xe tác chiến cũng muốn hỏi: Chó điên Bakugo sau bao năm độc thân giờ trên người lại có mùi một Omega? Lại còn là một Omega thuần!
Mùi nhẹ, mũi chó của bọn họ không thể ngửi ra chính xác là mùi gì, nhưng rõ ràng là nó hòa quyện một cách hoàn hảo với Pheromone của Bakugo, rõ ràng là nó được bọc bởi mùi da thuộc và gỗ cháy.
Hẳn là đã đánh dấu và hình thành ấn ước, nên pheromone mới có thể quyện với nhau như vậy…
Họ đều có suy nghĩ đó, nhưng chính vì đó mới khiến mọi thứ trở nên càng khó tin. Bakugo đã có bạn đời?
Bakugo nghiến răng ken két, ánh mắt tóe lửa:
“Chết tiệt, Kirishima, mày muốn tao cho nổ cái mồm mày không?”
Kirishima giơ tay xin hàng, miệng cười mà mắt vẫn nhấp nháy:
“Ê ê, bình tĩnh! Tôi chỉ… kiểu… tôi cứ tưởng ông sẽ cô độc đến già thôi chứ?”
Tiếng cười rúc rích vang lên trong xe, vài tên anh hùng trẻ cố tình hít hít không khí, mùi pheromone ấm dịu kia cứ như vẫn lẩn khuất quanh Bakugo, dù gã đã cố dằn xuống.
Một tên ngồi phía sau lí nhí:
“Mùi đó… êm thật đấy…”
Bakugo đứng phắt dậy, đấm một phát lên vách xe, gã ghét việc người ta bàn tán về em, gã ghét việc đám thừa thãi này ngửi mùi của em, dù là nó ở trên người gã đi nữa: “Im mẹ chúng mày hết cho tao!”
Tất cả câm nín.
Gã thở hắt ra, tay xoa mặt, cuối cùng cũng chịu mở miệng:
“Phải, là Omega của tao. Là bạn đời của tao. Giờ thì câm mồm chúng mày vào và liệu hồn làm nhiệm vụ đi, đừng kéo chân tao.”
Giọng gã khàn khàn, không giận nữa, chỉ còn mệt mỏi và một chút… dịu dàng mà chính gã cũng ghét.
“Đứa nào dám hé răng bàn tán về bạn đời của tao?”
Cả xe im phăng phắc. Tụi kia chưa từng thấy Bakugo bảo vệ ai bằng giọng kiểu đó.
Gã quay lại chỗ ngồi, khoanh tay, mắt dán ra ngoài cửa xe. Tim vẫn đập thình thịch không yên.
Hai ngày trôi qua trong khói đạn và những cuộc rượt đuổi xuyên đêm.
Bakugo không rảnh để thở, chứ đừng nói là nghỉ.
Gã như một cỗ máy chiến đấu: ra tay gọn gàng, không khoan nhượng, không chừa đường sống. Nhưng cũng chỉ có gã mới biết—máy móc thì không có tim, còn gã thì có. Và tim gã thì đang đau.
Không phải vì vết thương trên vai, không phải vì hai đêm liền không ngủ.
Mà là vì thiếu em.
Pheromone của gã bắt đầu loạn nhịp.
Không có mùi của em nhỏ để trung hòa, để dịu xuống, pheromone của Alpha cấp S như gã trở nên bất ổn, bứt rứt, như một bầy thú hoang không ai kiểm soát.
Gã thấy đầu mình như bị bóp chặt.
Đau. Nhức. Căng như dây đàn sắp đứt.
Bakugo không nói.
Gã không phải loại than thở ỉ ôi. Nhưng ánh mắt gã thì sầm lại, thô ráp và sắc hơn mọi khi, tay siết chặt đến nỗi bao tay nứt ra từng đường chỉ.
Comments (0)
See all