Alpha khi đã đánh dấu Omega, ấn ước càng sâu, thì khi rời xa càng dễ bị ảnh hưởng.
Gã từng nghe nói, gã từng không tin, từng cười khẩy chê bai cha hắn là yếu đuối khi ông xa mẹ trong vỏn vẹn vài ngày. Nhưng giờ thì gã đã tin, đã và đang sống trong nó.
Pheromone của gã thiếu em. Cơ thể gã nhớ em.
Tệ hơn là… gã cũng đang nhớ em.
Kirishima trầm ngâm quan sát thằng bạn đang bực bội đá đấm vào bao cát.
Ồ, không ngờ cậu cũng sống được đến ngày để chứng kiến thằng bạn phát điên vì tình đấy.
Đầu đất nhếch mép, quay sang thì thầm với đầu vàng: “Này, Denki, nãy ông có thấy chó điên làm gì không?”
Denki khúc khích, vỗ đét vào bàn gỗ để kiềm chế không cười to: “Đương nhiên là tao thấy rồi.”
Thấy Bakugo áp mũi vào cổ tay, ngửi chút pheromone còn sót lại của em.
Ở bệnh viện tác chiến, em gật gù bên khung cửa, trời mưa nữa rồi.
Dạo gần đây em thiếu ngủ nhiều, phần lớn là do thiếu Pheromone của Alpha. Em bĩu môi, rúc đầu vào chiếc áo khoác anh hay mặc.
“Chán quá đi…ước gì anh ở đây.”
Em lẩm bẩm, thu dọn đồ rồi bắt đầu trở về nhà, ca trực của em đã hết, em nhỏ vừa đi vừa làu bàu.
Đột nhiên, mùi da thuộc quen thuộc ập đến.
Em khó tin mà ngửi lần nữa, còn chưa kịp phản ứng, thì đã cảm nhận được một vòng tay mạnh mẽ siết chặt lấy mình, kéo em vào một cái ôm đầy sức nặng. Mùi da thuộc quen thuộc của Bakugo tấn công vào mũi em, khiến đầu óc em quay cuồng. Trước khi em kịp thở, đôi môi nóng bỏng của gã đã đè lên môi em, cuốn lấy từng chút hơi thở của em, như thể gã sợ mất đi bất cứ thứ gì thuộc về em.
“Tao về rồi.”
Giọng Bakugo trầm thấp nhưng đầy thèm khát. Gã vùi đầu vào cổ em, hít lấy mùi pheromone của em như thể cần nó để sống, để tồn tại. “Mẹ nó, hai ngày mà chứ như hai đời”
Em ngạc nhiên nhìn gã, nhưng chưa kịp nói gì thì lại bị gã kéo vào một nụ hôn cuồng nhiệt hơn, mạnh mẽ hơn. Lưỡi gã chiếm lĩnh khoang miệng em, nụ hôn như thể muốn nghiền nát từng tế bào trong cơ thể em, không cho em cơ hội để thở. Mùi pheromone của gã hòa quyện với mùi của em, khiến mọi thứ xung quanh em tan biến trong cơn lốc cảm xúc.
Gã hôn em như thể nó là nguồn sống của gã, cơ thể của gã bọc lấy em trong sự nồng cháy của dục vọng, bàn tay gã luồn ra sau tóc em, ấn chặt em vào lòng gã.
Cơn đau đầu cuối cùng cũng dịu lại trong gã.
Kết thúc nụ hôn, Bakugo hổn hển nhìn em, mắt đỏ đậm nhuốm chút đen tối, gã cúi người, hôn lên tuyến thể của em, nếm lấy vị hoa mận trắng mà gã mong nhớ như điên suốt bao ngày.
Em rên rỉ, ôm chặt lấy lưng gã, giọng em mềm mại và vui sướng khi em lần nữa cảm nhận răng nanh gã ghìm sâu vào em, dòng pheromone lại lần nữa tràn ngập trong em, chiếm lấy em.
“Katsuki về mà chẳng báo trước cho em biết.”
Em lầm bầm, rồi lại khẽ rên khi gã liếm lấy dái tai, cắn nhẹ nơi nhạy cảm của em.
Gã trai vẫn cứ mải mê ngấu nghiến da thịt em nhỏ, bàn tay gã hết xoa lại nắn từng ngon ngọt trên cơ thể em.
“Khoan đã…để…em xem anh có…bị thương không…”
Em nói, đứt quãng trong tiếng hổn hển.
Bakugo liếm tuyến thể của em, rồi lại thả pheromone của gã vào trong đó, giọng gã khàn đặc.
“Tao không bị thương.”
“Cứ cho em kiểm tra đã.”
Em kiên quyết, bàn tay vuốt nhẹ tóc gã, sự nằng nặc ấy từ em thành công khiến gã Alpha điên cuồng kia dừng lại, gã miễn cưỡng đứng thẳng người, bực dọc và cáu kỉnh, nhưng cơ thể lại ngoan ngoãn dang rộng để em nhỏ kiểm tra từng ngóc ngách.
Em cẩn thận kiểm tra, từ đầu đến chân, bàn tay nhỏ của em chạm hết mặt gã rồi lại đến ngực, đến chân rồi còn cẩn thận kiểm tra cả quirk của gã.
Em không hề biết rằng, hành động của em khiến gã trai tráng hừng hực ngày càng cảm thấy…dục vọng dâng trào.
Bakugo nghiến răng, gã rõ ràng có thể cảm nhận được phía dưới cứng lên như đá. Hơi thở gã dần trở nên dồn dập, ấy vậy mà em nhỏ lại chỉ chú tâm vào kiểm tra xem gã có vết thương nào không thôi.
Mẹ nó, gã cảm thấy bản thân như một kẻ mới lớn không thể kiểm soát dục vọng vậy, mỗi lần nhìn thấy em, gã chỉ hận không thể đè em ra, rồi chơi em đến khi em quên đi trời đất.
Cầm thú.
Khi em nhỏ đang định kiểm tra nốt phần eo dưới của gã, Bakugo đột nhiên nắm lấy tay em, đặt nó vào đúng chỗ đang phồng căng kia lên.
Em sững người, đỏ mặt, khó tin nhìn anh.
Còn gã thì nhởn nhơ cười nhếch.
“Em còn sờ nữa thì đừng trách tao đè em ra chơi ngay tại đây.”
Em nhỏ bĩu môi, thu tay lại, nói thật, em chẳng thể phủ nhận một phần trong em cảm thấy bị kích thích bởi ý nghĩ đó.
Nhưng đây đang là ở bệnh viện đó.
Nhưng bạn đời của em nhìn ngon quá.
Muốn bị cắn.
Comments (0)
See all