Chiếc xe dừng lại trước căn nhà mái gạch cũ kỹ, nơi Bakugo lớn lên, nơi em sắp bước vào lần đầu tiên.
Bakugo tắt máy, nhưng gã không vội mở cửa. Chỉ quay sang nhìn em, bàn tay to nắm lấy tay em một cách thật chắc chắn, như thể truyền cho em một phần vững chãi của gã.
"Không cần căng thẳng." – gã nói nhỏ, giọng trầm trầm, không có vẻ gì là đang trấn an, nhưng chính vì thế lại khiến em thấy bình tĩnh hơn.
Vừa bước vào sân, một cơn gió nhẹ lướt qua. Không cần nói, chỉ một thoáng thôi, người lớn trong nhà đã cảm nhận được. Pheromone từ hai người quyện vào nhau, không rõ rệt, nhưng đủ để người từng trải biết rằng, giữa em và gã là một sự gắn kết không thể cắt rời.
Mẹ anh, bà Mitsuki, mở cửa đón. Ánh mắt bà sắc lẹm, mái tóc xoăn rối tự nhiên có chút bù xù như thể vừa cãi nhau với chồng xong. Nhưng giọng bà lại không dữ như em nghĩ, chỉ là hơi cộc, kiểu người đã quen yêu thương bằng hành động.
Em loáng thoáng có thể thấy hình ảnh gã Alpha nhà mình trong bà.
“Hai đứa vào đi.”
Em hơi giật mình, nhưng khi ngẩng lên, lại thấy nét cười mỏng mảnh khó nhận hiện ra nơi đuôi mắt bà.Vào nhà, em thấy cha anh-ông Masaru—hiền đúng như lời anh kể, tay còn đang cầm thìa nêm nếm nồi súp, vừa thấy em đã gật đầu chào một cái thật nhẹ nhàng, tựa như đã quen em từ lâu.
Em quay sang nhìn anh, hơi lúng túng, nhưng hơi ấm từ bàn tay đang nắm chặt tay em lại tiếp cho em thêm sức mạnh.
“Cháu chào chú dì ạ. Cháu tên là (Y/n).”
Ông Masaru cười, còn Mitsuki thì gật đầu, ánh mắt họ như có như không nhìn em, rồi quay sang nhìn Bakugo.
Họ nhận ra.
Bakugo dẫn em ngồi xuống ghế sofa, em nhỏ ngoan ngoãn để mặc gã ôm, còn Bakugo thì bình thản nhìn cha mẹ, giọng gã hơi dịu xuống, có lẽ là do cảm nhận được sự bất an của em.
Alpha luôn cảm nhận được sự bất an của bạn đời chúng.
“Cô ấy là bạn đời của con, 20 tuổi, bác sĩ đặc nhiệm.”
Ngắn gọn, súc tích, đúng trọng tâm.
Bà Mitsuki nhướng mày, liếc con trai, trong lòng cảm khái vạn lần.
“Bao lâu rồi?” Bà hỏi, ánh mắt lại chuyển sang em, em nhỏ bất giác nắm chặt tay anh hơn.
“Dạ ba tháng ạ”
“Ba tháng”
Cả hai cùng thốt lên, không hẳn là kinh ngạc, chỉ như thể đang lặp lại để xác nhận.
Mitsuki khoanh tay, nghiêng đầu đánh giá em lần nữa, ánh mắt chẳng dữ dằn như lúc đầu, mà giống kiểu “thưởng thức” hơn.
“Trông cháu chắc cũng nhận ra thằng nhóc này khó chiều nhỉ?”
Em nhỏ mím môi, mắt đảo qua Bakugo một cái, rồi khẽ gật.
“Dạ… cũng hơi khó thật ạ.”
Gã trai hừ nhẹ một tiếng, em mới là người khó chiều. Không phải gã đâu.
Câu nói khiến ông Masaru bật cười, còn Mitsuki thì “hứ” một tiếng, không rõ là bật cười hay không thèm cãi.
Bakugo vẫn khoác tay sau lưng em, mắt không rời cha mẹ.
“Chúng con đã đánh dấu vĩnh viễn” gã nói chắc nịch. “Ấn ước cũng có từ lâu rồi.”
Không khí trong phòng hơi chùng xuống một nhịp, rồi ông Masaru lên tiếng, nhẹ nhàng mà chắc chắn:
“Miễn là tụi con thật lòng. Vậy là đủ.”
Mitsuki đứng dậy, không nói thêm gì, chỉ đi thẳng vào bếp. Nhưng một lát sau, bà quay lại, đặt lên bàn một chồng bát đũa và nói khẽ:
“Còn không vô phụ ta nấu cơm đi. Muốn ăn thì phải làm.”
Em khẽ mỉm cười, cảm giác hồi hộp trong lòng vơi đi hẳn. Em khẽ cúi đầu, định bước về phía bếp thì bàn tay phía sau lưng đã siết nhẹ lấy tay em.
Bakugo cũng đứng dậy theo.
“Anh…”
Em ngẩng lên, chưa kịp nói gì, gã đã lừ mắt.
“Chậc.”
Gã lầm bầm, giọng vừa nhỏ vừa cứng đầu. Dứt lời thì tay còn lại đã đỡ lấy mấy chồng bát đũa mà Mitsuki vừa mang ra.
Cảnh tượng trong bếp chẳng khác gì một căn nhà đã quen hơi người:
Một Alpha cao lớn đứng trước bếp, động tác thuần thục và gọn gàng, bàn tay quen thuộc điều khiển dao thớt. Bakugo không phải kiểu lúng túng trong bếp—gã giỏi nấu ăn, và cái cách gã nêm nếm, đảo chảo, bày món đều thể hiện rõ điều đó.
Em nhỏ đứng bên, tay lo chuẩn bị rau củ, nhưng ánh mắt lại không ngừng dõi theo từng cử động của gã.
Gã đẹp nhất là khi tập trung – ánh mắt hơi nheo, cử động dứt khoát, khóe môi mím lại đầy nghiêm túc.
“Đứng nhìn nữa là tao bỏ muối gấp đôi đấy,” Bakugo cằn nhằn, không cần quay lại cũng biết em đang nhìn gì.
Gã lại theo thói quen mà kéo em ra xa chảo dầu, đeo bao tay cho em hẳn hoi rồi mới để em pha nước chấm.
Em nhỏ ghét nhất là bị bám mùi, còn gã ghét nhất là em không vui.
Ngoài phòng ăn, Mitsuki và Masaru ngồi lặng, ánh mắt trao đổi ngắn gọn.
“Thằng nhóc này… biết lo thật rồi.”
“Chứ không phải lo từ đầu à?” Mitsuki đáp, nhưng giọng không còn cứng như mọi khi.
Ông Masaru nghiêng người thì thầm với vợ:
“Hợp thật nhỉ?”
Mitsuki lườm:
“Ừ thì… cũng không đến nỗi.”
Nhưng khóe môi bà, cuối cùng vẫn cong lên một chút.
Cuối ngày, khi cả hai đã rời đi, căn nhà lại lần nữa trở về vẻ yên tĩnh vốn có.
“Có vẻ chúng ta sắp có cháu.” Masaru cười nhẹ, xoa bóp vai cho vợ. Còn Mitsuki chỉ gật gù, họ thấy được cách Pheromone của em và gã quấn quýt nhau không rời.
Chỉ có những đôi bạn đời thực sự hòa hợp mới có thể để pheromone quyện vào nhau đến mức ấy. Có những cặp đã ấn ước suốt cả thập kỷ, nhưng mùi hương vẫn lạc lõng, chẳng thể tìm được điểm giao nhau.
Còn hai đứa trẻ này—chỉ vừa bên nhau vài tháng, nhưng mùi hương đã quấn quýt như sợi tơ không rời.
Mitsuki vốn là người tinh tế, dù cách bà thể hiện thường hay gắt gỏng và thẳng thừng.
Bữa cơm hôm ấy, giữa tiếng trò chuyện rôm rả, ánh mắt bà lặng lẽ lướt qua từng cử chỉ nhỏ của con trai. Bakugo ngồi gần cửa sổ, khéo léo che chắn để làn khói nóng từ bát súp không bay về phía người bạn đời của mình. Gã vừa trò chuyện cùng Masaru, tay vẫn vô thức gắp thức ăn đặt vào bát của em. Thỉnh thoảng, ánh mắt lại nghiêng sang, nhẹ như không, chỉ để chắc rằng em ăn đủ, nhai kỹ, không bị nghẹn.
Những điều ấy, làm sao có thể qua mắt được một người mẹ từng trải?
Mitsuki chậc lưỡi, bà nhận ra em quan trọng đến nhường nào trong lòng kẻ táo bạo kia. Chỉ mong ông trời phù hộ, cho tổ ấm mới xây ấy được hạnh phúc cả đời.
Như cách mà ông đã phù hộ cho tổ ấm của bà.
Comments (0)
See all