Em nhỏ sắp đến kì phát tình rồi.
Buổi chiều sau giấc ngủ trưa, em cứ thao thức không yên. Nhiệt độ trong người như bốc hơi, mọi lớp áo quần dường như đều trở nên bí bức. Từ lúc chiều, đầu em đã lơ mơ, không phải sốt—mà là cái cảm giác ngột ngạt, thôi thúc muốn được ôm chặt lấy một điều gì đó an toàn, mạnh mẽ, và mang mùi của Alpha.
Pheromone của em bắt đầu đậm lên, không còn dịu như hương hoa đầu hè, em biết em sắp đến kì phát tình.
Nhưng Bakugo vẫn đang đi làm chưa về.
Em nhỏ tủi thân bắt đầu dọn chăn. Rồi không hiểu vì sao, em lôi hết áo hoodie của gã trong tủ ra. Chiếc nào cũ cũ, bạc màu, có mùi mồ hôi pha lẫn da thuộc cháy nắng—em ôm chặt, nhét vào góc giường. Em xếp gối theo vòng cung, rồi phủ lên áo khoác dài của gã. Cái ổ nhỏ cứ thế dần hình thành, mềm mại, kín đáo và nồng nàn mùi của Bakugo.
Em cuộn mình vào giữa “tổ”, hơi thở trở nên nhẹ nhõm hơn, dù tim vẫn đập thình thịch. Pheromone Alpha còn vương trong mấy lớp áo khiến em rùng mình, như thể anh đang ở đây.
Em biết gã sẽ sớm về với em, em hiểu và chắc chắn, nhưng cảm giác bất an vẫn cứ ngày một tăng lên, em cuộn tròn trong tổ, vùi đầu vào lớp áo dày mang mùi của Bakugo, bản năng Omega của em kêu gọi bạn đời của nó trở về.
Không khí trở nên đặc quánh từ lúc nào, trong phòng chỉ còn nghe tiếng thở của em, khẽ khàng, ngắt quãng. Đôi mắt em ươn ướt, ngón tay siết lấy chăn. Cơn nhức âm ỉ lan từ bụng dưới, rồi cuộn trào như sóng biển vỗ bờ. Đôi chân em khép chặt nhưng lại chẳng thể nào làm dịu cơn ngứa ngáy đang dâng lên từ trong tủy sống. Trái tim đập loạn, từng tế bào như chỉ chực chờ được vùi vào một thứ gì đó quen thuộc và an toàn.
Pheromone Alpha. Của Bakugo
Cơ thể em đang gọi anh.
Chất giọng run rẩy bật ra trong vô thức, em gọi tên anh, khe khẽ, như cầu cứu.
“Katsuki…”
Ở đầu bên kia thành phố, Bakugo cau mày. Mùi em lẩn khuất trong từng nhịp thở, báo động đỏ trong não gã réo lên—em nhỏ đang xây tổ.
Bakugo bước vội về nhà, vừa mở cửa, toàn bộ bản năng và giác quan của gã đã bị đánh thức.
Cảnh tượng gã nhìn thấy khiến máu cả người gã nóng lên, đầu óc quay cuồng, em- đang cuộn mình trong một góc giường đã được "tổ chức" kỹ càng: gối kê vòng cung như pháo đài, chính giữa là chiếc áo hoodie cũ gã từng mặc khi đi làm nhiệm vụ dài ngày. Em ôm nó như một thứ gì quý giá.
Omega của gã, xây tổ, đợi gã về.
Em đang rên rỉ. Mắt em ánh nước.
Bakugo không nói gì, chỉ hành động theo bản năng, lúc này, đầu óc gã chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Bảo vệ em, chăm em, làm tình với em.
Một tay kéo mấy lớp chăn lại gần, gấp gọn, xếp thêm bên cạnh em. Gã rút chiếc áo phông đang mặc ra, ném nó cạnh ổ. Rồi gập thêm cái áo khoác dày, thứ em từng trộm mặc khi lạnh, kê sát bên dưới gáy em. Gã làm mọi thứ bằng bản năng—không cần hỏi, không cần dừng lại, gã đang giúp em hoàn thiện tổ.
Gã cần phải làm, gã nhất định phải đảm bảo em của gã được an toàn trong tổ.
Em ngẩng lên, mắt lờ đờ nước, môi khô và đỏ bừng vì nhiệt.
“Alpha…” Em nỉ non.
Bakugo luồn tay dưới lưng em, nhấc bổng em khỏi tấm nệm đã ngập mùi pheromone. Em nhỏ rên nhẹ, cọ đầu vào ngực gã như mèo con tìm hơi ấm.
“Tao về rồi…”
Gã khàn giọng, nhưng không giấu nổi khao khát đang sôi trào sau ánh mắt đỏ sậm. Gã đặt em vào giữa ổ tổ mà chính tay mình vừa làm lại, gọn ghẽ và chắc chắn như thể dành cả đời để làm việc đó. Chăn gối quây quanh thành vòng, áo hoodie thấm đẫm mùi Alpha trải dưới lưng em. Pheromone của cả hai quấn quýt trong không khí, như thể cũng đang quấn lấy nhau.
Bakugo cúi xuống, liếm nhẹ vào cổ em—nơi tuyến pheromone đang run lên vì khao khát, vì trống vắng.
“Ngứa ở đây hả, bé con…”
Giọng gã khẽ khàng đến đáng sợ, bởi vì nó chứa thứ dịu dàng chỉ dành riêng cho em.
Em bấu lấy tay gã, cong người, ánh mắt cầu xin—không lời nào, nhưng Bakugo đọc được tất cả. Gã phủ lấy em, từng chút một, như sói rừng quây lấy bạn đời lần đầu lên cơn phát tình.
Một tay gã giữ gáy em, một tay nắm lấy eo em kéo sát vào người mình. Da chạm da, hơi thở va vào nhau như sóng đập bờ. Em nhỏ nức nở, còn gã thì gầm khẽ, lưỡi gã liếm láp tuyến thể, hôn nhẹ và xoa nắn.
Em rên rỉ, ấn nhẹ đầu gã xuống cổ mình, giọng em kèm theo tiếng nức nở.
“Alpha…”
“Em muốn gì?”
Gã hỏi, cắn nhẹ tuyến thể của em, khiến em thở gấp, cảm giác trống vắng ngược lại lại tăng thêm.
“Muốn anh…muốn pheromone…muốn thắt nút”
Em vừa dứt câu, Bakugo lặp tức ghim răng nanh sắc nhọn vào tuyến thể của em, gã đánh dấu em với lực lớn, thả pheromone vào tuyến thể, lấp đầy cơn khát của em.
Em run lên, mắt nhắm chặt, tay em bấu lấy vai gã, miệng nhỏ phát ra từng tiếng yêu kiều diễm.
“Muốn nữa…Katsuki..cho em..”
Comments (0)
See all