Please note that Tapas no longer supports Internet Explorer.
We recommend upgrading to the latest Microsoft Edge, Google Chrome, or Firefox.
Home
Comics
Novels
Community
Mature
More
Help Discord Forums Newsfeed Contact Merch Shop
Publish
Home
Comics
Novels
Community
Mature
More
Help Discord Forums Newsfeed Contact Merch Shop
__anonymous__
__anonymous__
0
  • Publish
  • Ink shop
  • Redeem code
  • Settings
  • Log out

Em là nhà

Chương 15: Chỉ mình gã thôi.

Chương 15: Chỉ mình gã thôi.

Apr 27, 2025

Mùi pheromone sữa non kia cuốn quanh gã, câu lấy bản năng nguyên thủy nhất trong gã.

Bakugo ôm lấy em nhỏ, đặt em ngồi lên đùi mình, bàn tay cẩn thận từng li từng tí lau miệng cho em, gã ấn em vào lồng ngực rắn chắc, vuốt ve sống lưng em.

Em còn chưa kịp hoàn hồn, thì gã lại lần nữa, áp tay vào bụng em, xoa nhẹ, ánh mắt đỏ đậm nhìn em, cảm xúc trong ấy mãnh liệt đến mức khiến em rùng mình.

Cả em và gã đều có được đáp án rồi.

“Đồ ngốc…em mang thai rồi.” Bakugo nói, giọng khàn, gã hôn nhẹ lên trán em, lưu luyến dừng lại ở đó một lúc trước khi rời xuống tuyến thể của em mà cắn mút, nếm lấy mùi pheromone mới mẻ đang dần hình thành.

“Mang thai…”
Em lẩm bẩm, tay xoa nhẹ bụng, rồi lại nhìn anh…

Em, mang thai, con của gã…

Con của Bakugo Katsuki…

Con của Bakugo Katsuki…và em. Kết tinh tình yêu của chúng ta.
_________

Đôi lời của tác giả: Thân gửi Reader, thực sự viết đến đoạn này thì t đã quá là quắn quéo, vì ai đu char chả mong và ước được cưới ảnh, rồi đẻ cho ảnh một đội bóng, đúng không!!

Và chúc mừng tất cả chúng ta, đã thực hiện được điều ấy, chúng mình sắp có một Nổ Con chạy lon ton trong nhà và làm thằng cha nó phát điên rồi!!!!.

_____

Em nhỏ được Bakugo bế gọn trong vòng tay, mọi công văn mọi nhiệm vụ đều bị gã ném ra sau đầu.

Vòng tay Alpha vững chắc, mùi da thuộc và gỗ cháy khiến cơn nhộn nhạo trong dạ dày em cũng yên ổn đi phần nào.

Phòng làm việc giờ đã tắt đèn, rèm đã đóng, cửa đã khóa.

Alpha rúc đầu vào hõm cổ em, tay thì mân mê xoa nắn bụng em, gã tham lam tắm mình trong mùi sữa non mới mẻ kia, cơ thể gã như một lò sưởi, bao trọn em trong vòng tay gã.

Không ai được ngửi mùi của em cả.

Không ai được nếm mùi sữa non này cả.

Không ai.

Chỉ mình gã thôi.

Của một mình gã.

Bakugo áp chặt người em vào người gã, mê luyến mà trườn theo da thịt của em, từ bụng, đến ngực, rồi lại mơn trớn trên đường cong nhỏ mới chỉ kịp lộ ra một chút, môi gã tìm kiếm môi em trong điệu nhảy tình ái say đắm.

Muốn giữ em là của riêng gã, muốn khảm em vào trong gã. Nuốt trọn em.

Bakugo khẽ vuốt ve mái tóc đen óng của em, bàn tay nâng niu như thể em là cả thế giới mà gã có. Mà thật ra, đúng là như thế.
Những nụ hôn nhẹ như cánh chuồn chuồn khẽ chạm xuống gương mặt em, dần dần hóa thành những âm thanh khàn đục, trầm thấp—mang theo sự thành kính như một tín đồ đang tôn thờ đức tin của chính mình.
Em là vầng thái dương giữa bầu trời, và chắc chắn rồi, gã là kẻ cuồng đạo lặng lẽ quỳ dưới chân ánh sáng ấy.

“Nhóc con, dậy đi nào.”
Bakugo hôn nhẹ lên má em, nhìn em nhỏ ngủ say trong lòng gã, người đàn ông theo thói quen áp má kề má, cảm nhận hơi thở của em theo cách riêng của gã.

Bàn tay gã vẫn đang xoa nhẹ trên bụng của em, mái tóc vàng nhọn cọ cọ vào người em khiến em cuối cùng cũng tỉnh giấc.

Mắt em lim dim nhìn gã, như thể những gì vừa trải qua chỉ là một giấc mộng, em vẫn chưa thể tin được mình sắp phải làm mẹ.

Bakugo khẽ cười, một tay đỡ gáy em, một tay nâng người để em hơi ngồi dậy dựa vào gã, lúc này, em mới nhận ra em và gã vẫn đang ở trong văn phòng làm việc tại trụ sở anh hùng.

“Katsuki…”
Em lẩm bẩm, như mèo con rúc vào lòng gã, ngón tay chọc chọc cằm gã, những lúc em làm nũng như thế này là lúc Dynamight yếu đuối nhất.

“Hửm?”

Gã trả lời, vẫn ôm chặt em trong vòng tay như sợ em sẽ tan biến nếu buông ra. Cằm gã hơi nghiêng xuống, để môi có thể lướt nhẹ lên vầng trán ấm của em. 

“Anh không phải đi làm à?”

Đùa chứ, sao dạo này chồng em bám người vậy? Dynamight nghiêm khắc kỉ luật ngày xưa của em đâu rồi?

Bakugo bật cười, một tiếng cười ngắn và khàn, như thể câu hỏi đó vừa đáng yêu vừa ngốc nghếch.
“Kệ đi, tao ở đây với vợ con tao chứ.”
Giọng gã sắc như dao, nhưng trong mắt lại chỉ còn em.

Em đỏ mặt, sến sẩm quá, em không có quen. Em ngẩng mặt nhìn gã, tay em lướt nhẹ trên sống mũi của người đàn ông.

Bakugo để im cho em làm loạn, gã kéo nhẹ em để em càng gần gã hơn, bàn tay thô ráp xoa nắn bụng em.

Gã nghiện cảm giác này mất rồi.

“Từ giờ, em mang thai rồi, không có chạy nhảy lung tung, không làm việc quá sức, không lo lắng áp lực, em nghe tao nói không?” Bakugo nhấn mạnh thêm câu nói bằng cách véo nhẹ má em. Ánh mắt màu ruby kia giờ tràn ngập sự nghiêm túc, và cả…chút cảnh cáo nhẹ.

Giống như nói rằng, nếu em dám cãi lời gã, gã sẽ không để em yên đâu.

“Em biết rồi mà…”

Em bĩu môi, không chịu thua mà véo lại gã, nhưng da thịt Bakugo vừa cứng vừa chắc, véo mãi cũng chỉ khiến em đau tay.

“Nhưng mà, Katsuki không bị thương, thì em mới không phải làm việc.” Bởi vốn dĩ, em là bác sĩ của gã cơ mà.

Làm bạn đời của một anh hùng, giống như tự mình nếm trải nỗi đau, có trời mới biết bao đêm em thao thức lo lắng cho gã khi gã đi làm nhiệm vụ, bao lần hai người phải xa nhau trong nhiều ngày đến nỗi cả em và gã đều bị rối loạn pheromone.

Bakugo thở ra, một tiếng khịt mũi nhỏ.
“Tao vẫn luôn an toàn trở về còn gì.” Lời gã nói vừa là kiêu ngạo, vừa là trấn an, gã hiểu em lo lắng cho gã đến nhường nào.

Gã đứa hứa với em sẽ luôn an toàn trở về, thì gã nhất định sẽ thực hiện điều đó.

“Huống chi…”
Bakugo liếc xuống bụng em, ánh mắt thoáng qua một thứ gì đó khác lạ—không phải sợ hãi, mà là trách nhiệm. Lớn lao. Nặng trĩu.

“Giờ đâu phải chỉ mỗi em lo cho tao nữa.”
Giọng gã vẫn thấp, khàn, nhưng câu chữ bỗng trầm lại. Như thể chính gã cũng đang thầm nhắc bản thân phải sống sót, không chỉ vì em, mà còn vì một thứ gì đó đang lớn dần lên trong em—một phần của gã.

Bakugo đưa tay, rất khẽ, đặt lên bụng em. Bàn tay từng quen nắm lửa, đánh đấm, phá hủy—giờ lại run nhẹ khi chạm vào một sinh linh chưa thành hình.
“Con tao đấy.” gã nói, khô khốc, nhưng không giấu nổi sự nghiến chặt trong hàm. “Nó mà chờ tao mãi không về thì… chết tiệt, không được.”

Em im lặng, lòng em cũng nặng theo một nhịp, nhưng rồi, em khẽ nắm lấy tay gã, mắt hạnh ánh lên vẻ tinh nghịch thường ngày.

Khích lệ.

“Nếu một ngày anh không giữ lời hứa, em sẽ mang con đi tìm một Alpha khác.”
Mắt thường có thể thấy Bakugo liếc em một cái thật sắc, bàn tay vân nê cằm em cũng hơi dùng lực, như thể trừng phạt.

“Vậy tao đây sẽ hóa thành ma, nổ chết thằng cha nào dám động vào vợ con tao, tao thách đấy.”  Gã gằn giọng, cúi người hôn lên môi em.

Gã sẵn sàng “thách” cả thế giới- số phận- mọi ranh giới vũ trụ, dám chia cắt gã và em.

Dù ở hình hài nào, thế giới nào, vũ trụ nào, sẽ luôn có Bakugo Katsuki đến tìm em thôi, em à.

Gã ở một nơi mà em không nhìn thấy, yêu em.

thgiang276
thgiang276

Creator

Comments (0)

See all
Add a comment

Recommendation for you

  • Blood Moon

    Recommendation

    Blood Moon

    BL 47.7k likes

  • Invisible Boy

    Recommendation

    Invisible Boy

    LGBTQ+ 11.5k likes

  • What Makes a Monster

    Recommendation

    What Makes a Monster

    BL 75.4k likes

  • Silence | book 2

    Recommendation

    Silence | book 2

    LGBTQ+ 32.3k likes

  • Touch

    Recommendation

    Touch

    BL 15.5k likes

  • The Last Story

    Recommendation

    The Last Story

    GL 46 likes

  • feeling lucky

    Feeling lucky

    Random series you may like

Em là nhà
Em là nhà

10.5k views13 subscribers

Bakugo Katsuki (Alpha)- Female Reader (Omega)
Subscribe

28 episodes

Chương 15: Chỉ mình gã thôi.

Chương 15: Chỉ mình gã thôi.

356 views 0 likes 0 comments


Style
More
Like
List
Comment

Prev
Next

Full
Exit
0
0
Prev
Next