Bakugo dựa vào thành tường, người được băng bó qua loa, gã được coi là một “thương binh” tại khu chữa trị dã chiến đơn sơ này.
Nhiệm vụ hoàn thành rồi, gã không phải là người kết thúc nó, nhưng gã là người đã làm nên nó.
Một tay gã đánh bại nhánh quân hùng hậu nhất của đợt tấn công lần này của đám phản diện đó.
Kirishima- đầu bị thương, tay thì gắn ống truyền, nhìn sang thằng bạn đang dựa vào tường nghỉ ngơi bên cạnh mình.
Bakugo bây giờ, có thể được hình dung bằng hai chữ đơn giản thôi: “Quái vật.”
“Này, quả lúc nãy của ông chiến đấy.” Kirishima nói, thở hồng hộc vì vết thương ở ngực.
Bakugo im lặng, hiếm khi im lặng, gã khẽ lắc đầu, giọng khàn và mệt mỏi: “Nói thừa.” Hơi thở gã hơi gấp, vết thương ở tay trái và đùi khiến gã nhìn thật thê thảm, nhưng dẫu thế, ngón tay thô ráp dính máu vẫn cẩn thận nâng niu tấm ảnh của em, gã trai đã trầm tư nhìn em trong ảnh được cả giờ đồng hồ rồi.
Trong khi đợi các anh hùng khác được cứu trở về, trong đầu Bakugo chỉ nghĩ đến em, à không, vốn dĩ từ đầu, thứ duy nhất gã có thể nghĩ đến chỉ là em. Gã đã quá mệt mỏi để có thể tỉnh táo, để có thể bàn về chiến thuật, hay ngồi ngẫu hứng trò chuyện về trận chiến vừa rồi.
Gã muốn về với em ngay lặp tức, nhưng những vết thương trên người gã không cho phép, hơn nữa, gã còn phải đi kiểm tra sau trận chiến rồi mới được Trụ Sở Anh Hùng ‘thả” về nhà.
Nhớ em quá.
Alpha trong gã như chú sói tru lên từng hồi, nó quanh quẩn, gầm gừ vì thiếu hơi bạn đời, gã có thể cảm nhận được nó đang cào cấu lên tim gã, ám ảnh từng tế bào thần kinh của gã, yêu cầu gã trở về bên em, bảo vệ em, đảm bảo em và con an toàn.
Gã ghét cay ghét đắng cảm giác bất lực lúc này.
Gã nhắm mắt, áp tấm ảnh của em lên lồng ngực vẫn còn hơi đau nhói, như thể nó sẽ khiến nỗi nhớ trong gã vơi đi phần nào, như thể nó sẽ làm giảm cơn đau đầu đang bủa vây nơi gã.
Mỗi khi xa em, gã lại đau đầu, như thể nhấn mạnh rằng gã thật thảm hại nếu không có em.
Em là thuốc chữa duy nhất.
Gã đàn ông cao lớn, trong bộ giáp anh hùng dính máu, mái tóc vàng nhọn rối tung vì chiến đấu, đôi mắt nhắm hờ, trông như thả lỏng nghỉ ngơi, nhưng thực chất cơ thể lại căng cứng, hơi thở gấp gáp, lông mày hơi nhíu lại, cam chịu từng cơn đau đầu.
Thuốc và băng gạc có thể chữa trị vết thương của gã.
Nhưng chỉ có em và mùi hoa mận trắng mới có thể làm dịu đi cơn đau xuất phát từ tâm can gã.
Kirishima im lặng nhìn Bakugo, thật hiếm khi mới thấy gã Anh Hùng ấy im lặng, gần như là yếu đuối như thế này.
Bản thân Kirishima cũng từng có Omega, hiện tại vẫn có, nhưng chưa sâu đến mức làm bạn đời, dẫu thế, cậu hiểu cảm giác phải xa cách bạn đời đau đớn như nào.
“Omega nhà ông đang mang thai?” Kirishima hỏi, đã biết thừa đáp án, gã có thể gửi thấy mùi của một Omega mang thai trên người Bakugo, nhẹ, nhưng chắc chắn có tồn tại.
Đó cũng là lí do mà những Omega khác tự động tránh xa gã Anh Hùng nóng tính, giống như cách những Alpha khác tự động tránh xa em.
Bakugo mở mắt, nhìn Kirishima, bàn tay nâng niu ảnh của em hơi nắm chặt, câu hỏi vu vơ của Kirishima đã vô tình thổi bùng lên bản năng bảo vệ của gã.
“Ừ.”
“Sao ông không kể gì nhiều về người ấy?” Kirishima nhếch mép, ai cũng biết Bakugo có bạn đời, và gã cũng đã từng thấy Bakugo dẫn em đến văn phòng làm việc của gã vài lần, họ đều biết đó là em, nhưng lại chẳng ai biết gì về em cả.
“Việc đếch gì mà tao phải kể về bạn đời của tao cho chúng mày nghe?”
“Này, bình tĩnh đi, ai đã làm gì đâu?”
Kirishima cười trừ, câu trả lời này của gã bạn thân hoàn toàn nằm trong dự tính của Kirishima, nhưng thế thì có sao, hỏi thì vẫn phải hỏi chứ, tính cậu ta là vậy mà.
“Em ấy là người trong giấc mơ của ông hả?”
Bakugo lườm cậu ta, như thể muốn nói câu hỏi này của cậu ngu đến mức nào. Kirishima hiểu ý, nhưng vẫn cứ hớn hở hỏi tiếp.
“Ông thay đổi nhiều lắm đấy, ông có nhận ra không?”
“Thay đổi cái gì?” Bakugo gằn giọng, mất kiên nhẫn, đầu gã vẫn đang đau, tim gã vẫn đang nhói, và điều cuối cùng gã muốn làm là phải đối phó với cái mồm lau láu của thằng bạn thân.
“Ông…vẫn mạnh, thậm chí là mạnh hơn…nhưng, ít liều đi rồi.” Kirishima nói, giọng có vẻ suy tư hơn là đùa cợt, gã nhận ra sự thay đổi của Bakugo, nói sao nhỉ? Từ lúc hợp ấn ước, từ lúc có em.
Bakugo im lặng.
Ánh mắt gã tối lại, nhưng không phản bác.
"Trước đây á, ông như quả bom lúc nào cũng sắp nổ, bất cần đời, bất chấp cả mạng sống.
Giờ thì khác... Ông tính toán hơn.
Chắc chắn hơn."
Kirishima nói xong, cười hề hề, vỗ vỗ vai Bakugo:
"Chắc tại... có người đang đợi ở nhà, ha? Đúng là trai đã có vợ có khác, bé Omega nhà ông đỉnh đấy, thuần hóa được cả-"
“Câm mồm!” Bakugo quát, không giận, mẹ nó, đúng quá gã đâu thể cãi được, chỉ là gã ghét phải thừa nhận điều gì quá “riêng tư” về bản thân trước mặt người khác thôi.
Kirishima bĩu môi, vẫn cố chấp khều tay thằng bạn, còn cố tình chọc vào vết thương của Bakugo, khiến gã trai xù lông rít lên vì đau.
“Này, hỏi thật, không quan trọng thắng thua nữa à?”
Căn phòng im lặng đi một nhịp.
“Không. Có thứ quan trọng hơn nhiều.”
Thắng thua, vị trí số 1, về nhất, hào quang, là những gì gã từng theo đuổi trước đây, từng là cả thanh xuân của gã, từng là thứ định nghĩa nên “Bakugo Katsuki” của UA.
Nhưng giờ đây, gã vẫn là gã, vẫn là kẻ hiếu thắng, vẫn mang trong mình bản tính rực lửa ấy, chỉ là…
Một phần hơn trong gã mong một đời bình yên bên em.
Comments (0)
See all