Cạch.
Cánh cửa nhà mở ra, Bakugo bước vào nhà, gã đã thay trang phục anh hùng bằng một bộ đồ khác, chủ yếu là vì trang phục anh hùng của gã bị hư hỏng quá nặng.
Hơn nữa, gã sợ em lo.
Vụng về giấu được chút nào thì hay chút đó vậy.
Em nghe thấy tiếng gã về, mắt em sáng lên, em nặng nhọc đứng dậy, chạy một mạch ra khỏi tổ, một tay ôm lấy bụng bầu.
"Katsuki!”
Em rơi vào vòng tay ấm áp của gã, vùi mặt vào lòng chồng, em không nhịn được bắt đầu nức nở.
Bakugo ôm chặt lấy em, vùi đầu vào tóc em, tham luyến mùi hương quen thuộc. Bàn tay gã xoa lên xuống lưng em như thể vỗ về.
"Suỵt, đừng khóc, tao về rồi, em ngoan.”
Cả thế giới ngoài kia tàn khốc đến đâu, chỉ cần được ôm em thế này, Bakugo Katsuki cũng cảm thấy mình vẫn còn sống, vẫn còn chiến đấu, còn sức mạnh.
Cơ thể em run run trong vòng tay gã, từng tiếng nấc nhỏ nghẹn lại nơi cổ họng, tấm lưng gầy khẽ co giật từng hồi.
Bakugo áp chặt em vào ngực mình, như muốn dùng thân thể to lớn để che chở cho em, để từng giọt nước mắt ấy, từng nỗi sợ ấy, đều được san bớt đi một phần.
"Đừng khóc nữa..."
Gã lặp lại, giọng khàn khàn vì chính những cảm xúc dồn nén trong lòng gã. Gã không muốn nhìn em khóc, gã chưa bao giờ là kẻ giỏi trong việc an ủi người khác.
Đặc biệt là những người quan trọng.
Gã đàn ông ấy dùng chính sự gai góc của mình để yêu lấy thế giới.
Yêu em.
Bàn tay gã trượt dọc theo sống lưng em, ôm siết hơn một chút, rồi hạ xuống, thật khẽ khàng áp lên bụng bầu đã lớn rõ.
Gã cảm nhận được nhóc con đang máy động bên dưới lớp da mềm mại ấy.
Mạnh mẽ.
Sống động.
Hẳn là sẽ mạnh mẽ giống như cha nó vậy.
Một sinh linh nhỏ bé—một phần máu thịt của gã và em—đang lớn lên từng ngày, từng phút.
Gã chậm rãi nhắm mắt lại, vùi sâu mũi vào tóc em, tham lam nếm lấy mùi hoa mận trắng xen lẫn mùi sữa non mà gã hằng mơ.
Là mùi của tổ ấm.
Là mùi của "nhà".
Một lúc lâu sau, khi tiếng nức nở của em dịu xuống thành từng tiếng thút thít nho nhỏ, Bakugo mới nới lỏng vòng tay, cúi xuống hôn lên mái tóc mềm của em một cái.
"Đi nào. Tao bế em về tổ."
Không đợi em phản ứng, gã cúi người, nhẹ nhàng bế bổng em lên.
Dù bụng em đã nặng nề, dù trọng lượng đã tăng lên kha khá, nhưng đối với Bakugo, em lúc nào cũng nhẹ như bông, như là gã có thể ôm cả thế giới này trong lòng mà chẳng cần bận tâm gì cả.
Em cuộn tròn trong vòng tay gã, tay bám chặt vào vạt áo gã, hơi thở mỏng manh phả lên cổ gã.
Bakugo đặt em xuống ổ chăn gối đã chuẩn bị sẵn từ trước—nơi em vẫn hay cuộn mình ngủ chờ gã về.
Chăn gối xộc xệch vì lúc nãy em vội vàng lao ra, Bakugo nhẫn nại dọn lại, chỉnh lại góc chăn, rồi đắp kín cho em.
Ánh mắt gã dịu dàng đến mức chính gã cũng không hay.
Em nhìn gã, nước mắt vẫn còn vương trên má, ánh mắt vừa giận, vừa yêu, vừa uỷ khuất.
"Nó hẳn là đau lắm..."
Em thì thào, mắt chạm ngay vào vết thương mới trên cánh tay gã.
Bakugo tặc lưỡi một tiếng, cố tình làm ra vẻ bất cần:
"Không có gì đâu, vết xước ngoài da thôi."
Nhưng em không chịu. Gã định lừa ai thế chứ? Em là bác sĩ cơ mà, thoáng qua em cũng có thể nhận ra đó là vết thương nghiêm trọng.
Em chống tay, định ngồi dậy kiểm tra, nhưng Bakugo lập tức đè vai em xuống, ép em nằm yên trong ổ.
"Nằm xuống" gã ra lệnh bằng cái giọng không cho phép cãi lại. "Mai kiểm tra. Tao còn sống nguyên vẹn đây, nhìn đi."
Gã nâng cằm em lên, buộc em phải nhìn vào mắt gã.
Đôi mắt đỏ rực ấy—vẫn là ánh mắt Bakugo Katsuki mà em yêu, vẫn rực cháy, vẫn kiên định, vẫn bướng bỉnh như ngày nào.
Em mím môi, gật đầu thật nhẹ. Thấy thế, Bakugo mới hài lòng, thở phào nhẹ nhõm.
Cả em và gã đều muốn vứt bỏ hết những muộn phiền sau đầu, chỉ đơn giản là nằm trong tổ cùng nhau, quấn quýt. Đôi khi, đó lại là cách hữu hiệu nhất giúp con người ta lành vết thương.
Gã không rời khỏi bên cạnh em, mà thẳng thừng cởi áo, ném cái áo đầy bụi bặm ra xa, rồi chui thẳng vào ổ chăn cùng em, mắt em đỏ lên khi nhìn thấy những vết sẹo mới chồng chất lên những cái cũ loang lổ trên ngực gã.
May mà không có cái nào nghiêm trọng ở nơi hiểm nhất.
Bakugo luồn tay qua eo em, kéo em sát vào lòng, áp mặt vào vai em như một con thú to lớn vừa chạy trốn khỏi hiểm nguy, tìm được nơi nương tựa duy nhất.
Thân nhiệt gã nóng bỏng, vững chãi, phả ra từng nhịp thở nặng nhọc vì mệt mỏi.
Gã gối đầu lên tay, ôm chặt lấy em và bụng bầu, như sợ chỉ cần buông ra một giây thôi, thế giới này sẽ lại lần nữa cướp đi tất cả những gì gã yêu thương.
Em khẽ nhúc nhích, quay người lại, đối mặt với gã.
"Em nhớ anh." em thì thầm, bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve má gã, lau đi vết bụi bặm lấm lem.
Bakugo nhắm mắt lại, dụi đầu vào lòng bàn tay em, đáp lại bằng một nụ hôn khẽ vào lòng bàn tay ấm áp ấy.
"Tao không đi nữa, từ giờ cho đến khi em sinh con." gã thì thầm, giọng khàn đặc, "Bôn ba thế là đủ rồi."
Ngoài cửa sổ, ánh trăng treo lơ lửng, lặng lẽ chiếu ánh sáng bạc dịu xuống ngôi nhà nhỏ.
Bên trong, chỉ có hai người họ, và một nhịp tim thứ ba đang đập rất khẽ, rất mỏng manh—nhưng cũng rất kiên cường.
Bakugo Katsuki, chiến binh bất khuất giữa ngàn vạn trận chiến, cuối cùng cũng tìm thấy nơi duy nhất mà gã cam tâm tình nguyện gục ngã.
Trong vòng tay của một Omega nhỏ bé.
Trong tổ ấm mà gã nguyện dùng cả đời để bảo vệ.
Thời gian cứ thế trôi, em và gã cuộn tròn bên nhau, ngủ say, căn phòng lại một lần nữa ấm lên với mùi da thuộc và gỗ cháy, làm cho sự hiện hữu của gã lại được tăng thêm.
Sáng hôm sau, ánh nắng rải nhẹ qua khung cửa sổ, len vào từng kẽ chăn, phủ lên hai cơ thể đang quấn chặt lấy nhau một lớp ánh sáng dịu dàng.
Bakugo dậy trước.
Gã thả ánh mắt cưng chiều nhìn em nhỏ vẫn còn cuộn tròn trong lòng gã, ngủ say như một chú mèo con.
Bàn tay thô ráp nhẹ nhàng vuốt tóc em, rồi lại xoa nhẹ quầng thâm nhạt nơi đáy mắt em. Em hẳn là đã mất ngủ khi không có gã.
Chậc, biết ngay mà.
Nhận thấy em nhỏ cựa quậy và chuẩn bị tỉnh giấc, gã trai khẽ kéo em vào lòng, ôm em chặt hơn, như thể dỗ em ngủ lần nữa.
Gã mệt một, thì em hẳn là mệt mười. Gã thầm nghĩ.
Nhưng dù cho nỗ lực ru em ngủ, em vẫn mơ màng mở mắt, tay nhỏ nắm chặt gã, dù đang nửa tỉnh nửa mơ, em vẫn cố chạm vào mặt gã, như thể xác nhận gã vẫn ở đây.
Bàn tay Bakugo ấm nóng, áp lên tay em, ánh mắt gã dịu dàng khi gã cúi xuống hôn nhẹ lên trán em.
“Tao vẫn ở đây, đồ ngốc.”
Em khẽ cười, rồi lại dụi đầu vào lòng gã, giọng em nũng nịu.
“Nhớ anh…”
Gã trai khẽ cười, tay gã lướt qua tuyến thể của em, mùi của gã hơi nhạt đi rồi.
Đã lâu rồi gã không đánh dấu em.
Lâu rồi không làm.
Comments (0)
See all