Lương Nghiêm Húc chỉ muốn trêu đùa cô một chút. Dù sao mấy cô gái khác anh ta đều đã sờ soạng và ôm qua cả rồi. Có lần còn đi ngang qua vỗ mông mấy cô nàng, khiến bọn họ hét toáng lên, rồi quay lại vừa xấu hổ vừa tức giận vung tay định đánh anh ta. Đuổi qua đuổi lại, rượt bắt trêu đùa, cũng khá vui.
“Đứng trước cửa làm gì thế?”
Anh ta cười, cầm quần áo nhìn xuống cô.
Trong phòng tắm vẫn còn sót lại hơi ấm. Gạch lát sàn bằng đá mosaic dính nước thành từng vệt. Anh ta áp cô vào tường, trêu chọc đôi ba câu, hỏi sao trông lạ mặt vậy, học cùng trường à? Nhìn cũng khá thú vị, cho anh trai thơm cái đi. Nói xong rồi cúi xuống, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể ép xuống người cô.
Diêu Nguyệt Ảnh như chim sợ cành cong, hoảng sợ phản kháng, mắt trợn trừng, tóc ướt dính bết vào nhau, trông chẳng khác nào đang đứng trước kẻ thù lớn. Cô đỏ mặt, cố cúi người tránh né, chân không cẩn thận trượt, suýt ngã hai lần. Anh ta nhìn xuống đôi chân trần đang trượt liên tục trên sàn gạch trơn, đầu gối nện mạnh xuống sàn, ánh mắt vẫn hướng ra ngoài cửa, không hề liếc qua cơ thể trần trụi của người đàn ông trước mặt.
Lương Nghiêm Húc phì cười nhìn cô, cảm thấy bản thân mình cũng không đến nỗi nào. Cao lớn, vạm vỡ, không đến mức như mấy gã ở phòng gym suốt ngày tập luyện mà cứng ngắc như đá, mà là dáng người cân đối. Và cái thứ giữa hai chân đó, “chất lượng” cũng rất khả quan. Ngoại trừ Nevara, chẳng có cô gái nào từng lên giường với anh ta mà không muốn thêm lần nữa.
Vừa nhìn là anh ta biết cô gái này chưa từng được hôn, đừng nói là chưa được hôn, có lẽ đến chạm vào cũng chưa từng. Dáng vẻ bình thường, không phải kiểu ngoan ngoãn dễ bảo, trông có vẻ không hiểu chuyện, cũng không biết cách làm nũng với đàn ông.
“Không hôn thì không hôn, cuống lên làm gì.”
Đầu gối không đau à? Anh ta cầm quần áo mặc vào, con chim non vừa mới hoảng sợ đã vội chạy thẳng ra phòng khách. Lương Nghiêm Húc mặc xong quần, bên trong lộ ra một mảnh trống không, cái thứ giữa háng đung đưa lắc lư theo mỗi bước chân, rất khó chịu. Anh ta vừa điều chỉnh vừa bước ra ngoài.
Khi Diêu Nguyệt Ảnh quay lại phòng khách, mặt Kiều Vĩ Thành đã đỏ bừng, thậm chí sắp chuyển sang tím tái. Cậu ta nghẹn thở đến mức mạch máu trên trán nổi lên, còn Cung Trạch thì thờ ơ ngồi đó, trong gạt tàn đã tắt không biết bao nhiêu đầu thuốc lá, nghiêng ngả chất đầy. Thấy cô vội vã chạy tới, anh lại cười, không rõ là cười vì điều gì. Nhưng tiếng cười đó làm Diêu Nguyệt Ảnh càng thêm sợ hãi.
Sự giãy giụa, đau đớn, cầu xin, tất cả những thứ đó anh đều lạnh lùng quan sát. Nếu đây là thần thánh, thì quả thật quá mức tàn nhẫn.
Cô đứng chân trần trong góc phòng khách, mím môi. Một chuỗi những sự sợ hãi vừa qua khiến nhịp tim đập mạnh đến mức không chịu nổi, khiến đầu óc thiếu oxy, không còn suy nghĩ được gì. Chỉ còn dựa vào bản năng để hành động. Không biết dũng khí từ đâu đến, cô hít sâu một hơi rồi quay người đi thẳng tới bàn, mở lon bia mà Cung Trạch đưa cho cô trước đó.
Tiếng bật nắp vang lên, bọt bia trào ra. Cô uống hết lớp bọt, môi dính một vòng trắng xóa, rồi đứng bên cạnh Kiều Vĩ Thành, cầm đầu cậu đổ bia xuống.
Kiều Vĩ Thành ừng ực nuốt hết, cái đầu tôm mắc kẹt trong cổ họng cuối cùng cũng được trôi xuống. Cậu ta thở hổn hển như vừa thoát chết, nước mắt chảy ròng ròng. Nước mũi dính vào môi, trong mắt ánh lên chút cảm kích.
“Ồ, người đẹp cứu kẻ hèn mọn à?”
Lương Nghiêm Húc lê đôi dép bước tới, ngồi phịch xuống sofa, cười sảng khoái.
“Quá nhiều chuyện rồi đó.”
Cung Trạch nói.
Diêu Nguyệt Ảnh hoàn hồn, nhận ra lon bia đã được đổ hết. Cô không dám nhìn Cung Trạch, đặt cái lon rỗng xuống rồi quay lưng đi đến bàn ăn ngồi xuống, không dám đối diện với bọn họ. Cung Trạch cũng không để ý, bắt đầu trò chuyện cùng Lương Nghiêm Húc.
Kiều Vĩ Thành rầu rĩ kể lể về tình hình gia đình. Nồi cơm điện nhà cậu dùng chẳng phải loại cao cấp gì, muốn làm thương hiệu đẳng cấp nhưng lại chẳng ai mua. Trường học liên kết với nước ngoài, có nhiều du học sinh đến học, xã hội thượng lưu hiện tại không còn ưa chuộng kiểu dạy thuần túy nữa.
Giờ đây, xu hướng đều nghiêng về nước ngoài. Kinh tế trong nước đình trệ, đồ giá rẻ cuối cùng cũng sẽ bị chôn vùi. Mẹ cậu ta cho cậu sang đây học chủ yếu để mở rộng quan hệ, kết thêm bạn bè mới, sau này nếu gặp được ai giúp đỡ thì giúp đỡ. Dù sao, gia nghiệp của nhà cậu cũng chẳng còn chỗ để phát triển thêm nữa.
Đặt hy vọng hết vào con cái.
Ngay từ năm nhất, Kiều Vĩ Thành đã không có ý định hòa nhập vào cái vòng tròn này. Cậu ta lang thang trong trường, cố gắng kết bạn với những người có gia thế khủng, xưng anh gọi em. Sau đó làm quen với Lương Nghiêm Húc, trở thành kẻ bám theo anh ta, mỗi lần anh ta chơi bóng thì cậu đứng bên cạnh đưa nước và khăn.
Người nào Lương Nghiêm Húc ghét là cậu ta lập tức xông tới chửi, cuối cùng lại bị người ta đánh cho một trận, thê thảm chui về. Mấy người trong nhóm Cung Trạch đều coi cậu ta là trò hề, chẳng khác nào nhìn một con chó.
Chỉ ngoại trừ một người.
Nevara.
Nevara là đặc biệt, là thần thánh.
Dù cô ấy có gọi cậu ta là đồ hèn nhát, nhưng chưa từng làm tổn thương cậu ta. Có lần Lương Nghiêm Húc định đánh cậu ta thì bị Nevara ngăn lại. Chỉ là cô ấy buột miệng mắng một câu mà hôm đó cậu ta không bị đánh.
Sau này, chuyện cậu thầm thích Nevara bị Lương Nghiêm Húc phát hiện, cậu ta đã phải chịu khổ không ít lần, vào viện nhiều lần. Cậu ta sợ rồi, thật sự rất sợ, sợ chết trong trường. Dù cậu ta có chết đi, cuối cùng cũng sẽ bị định là tai nạn ngoài ý muốn. Nhưng sau đó thì sao? Nhà cậu ta chỉ có mình cậu ta, bỏ bao nhiêu tiền không phải để cậu chết ở đây.
“Anh Húc... Anh nghe em nói được không?”
“Em thật sự, thật sự, thật sự không còn thích Nevara nữa.”
Cậu ta cắn răng nói hai tiếng “thật sự” với giọng điệu cực kỳ nặng nề, nói xong lại òa khóc, đầu cắm xuống sàn, cúi đầu dập mạnh.
Diêu Nguyệt Ảnh quay lưng về phía họ, mỗi lần cậu ta dập đầu xuống sàn, vai cô lại run lên không thể kiềm chế.
Lương Nghiêm Húc cười khẩy, hỏi cậu ta lấy gì để đảm bảo, làm sao để chứng minh lời cậu nói là thật ta.
“Anh xem đi, xem em và thầy giáo Thịnh nói chuyện với nhau thế nào.”
Cậu ta nghiêng người, hai tay bị trói chặt nên không thể tự lấy điện thoại ra chứng minh. Lương Nghiêm Húc bước đến lấy điện thoại, mở khóa, lướt qua một vòng rồi “ồ” lên một tiếng, vỗ nhẹ lên đầu Kiều Vĩ Thành.
“Ai da, vậy thì là anh đã hiểu lầm em rồi nhỉ.”
Hai người cùng phá lên cười, ném điện thoại lên bàn, không có ý định cởi trói cho cậu ta.
Nhìn dáng vẻ hèn hạ đáng thương này cũng thấy khá thú vị. Lương Nghiêm Húc nói, quay lại đây đi, trong nhóm này người cần dạy dỗ cũng đã dạy dỗ đủ rồi, không có cậu ở đây còn ai đưa nước đưa khăn cho anh nữa.
“Sau này đừng có mà dám mơ mộng về Nevara nữa, để tao bắt được mày còn dám lên diễn đàn nói xấu thì tao giết mày đó.”
Cậu ta gật đầu lia lịa. Lương Nghiêm Húc nhìn qua bên cạnh, nheo mắt suy nghĩ vài giây, bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu.
“À này, để tao tìm cho mày một cô bạn gái nhé.”

Comments (0)
See all