Please note that Tapas no longer supports Internet Explorer.
We recommend upgrading to the latest Microsoft Edge, Google Chrome, or Firefox.
Home
Comics
Novels
Community
Mature
More
Help Discord Forums Newsfeed Contact Merch Shop
Publish
Home
Comics
Novels
Community
Mature
More
Help Discord Forums Newsfeed Contact Merch Shop
__anonymous__
__anonymous__
0
  • Publish
  • Ink shop
  • Redeem code
  • Settings
  • Log out

Cá Không Có Chân

Chương 15: Người cuối cùng biết

Chương 15: Người cuối cùng biết

Jul 07, 2025

“Nghe nói gì chưa? Con chó cưng của cậu có bạn trai rồi đó!”


“Ai cơ, cô ta á? Cô ta có bạn trai sao?”


Mấy cô gái vừa nhai ống hút vừa nằm dài trong phòng VIP. Thợ làm móng đang đính những viên kim cương mới được chụp ảnh sáng nay lên bộ móng mới của họ. Tất cả đều là kim cương thật, giá trị từ sáu đến bảy con số. Đầu bếp đẩy xe thức ăn vào phòng, bọn họ đã làm móng hơn ba tiếng đồng hồ rồi, giờ bụng đói đến cồn cào.


“Này, đây này, nhìn đây này.”


Một cô nàng trong nhóm hào hứng giơ điện thoại lắc lắc trước mặt Trình Hân. Cô ta vẫn đang nhai ống hút, ánh mắt vừa lướt qua tấm ảnh trong vòng bạn bè liền sững lại. Bên dưới có rất nhiều người bấm like.


“Hahaha, nhìn cái mặt của Kiều Vĩ Thành kìa, trông y như cái đầu lợn, rồi nhìn lại con chó cưng của cậu nữa.”


Ôi trời, trông tội nghiệp làm sao.


“Sao mình lại không biết chuyện này nhỉ?”


Tối hôm đó cô ta uống say quá, mất hết cả hình tượng, cũng chẳng rõ Cung Trạch đã đưa cô ta về nhà kiểu gì. Nghĩ tới đây, Trình Hân cảm thấy hối hận, nhưng cũng tự an ủi rằng ít ra Cung Trạch vẫn còn tốt với cô ta, thuê căn hộ cho cô ta ở và không bỏ mặc cô ta. Rõ ràng cô ta bất tỉnh nhân sự nhưng bọn họ chẳng làm gì cả.


Bên cạnh, người phục vụ đang bóc tôm đặt lên sushi rồi đưa cho cô ta. Mới chỉ chạm đến môi, cô ta đã quay đầu lườm khiến người phục vụ khựng lại.


“Xin lỗi ạ.”


Người phục vụ đặt sushi xuống, biết cô ta đang bực bội nên không dám làm phiền thêm.


Trình Hân nhíu mày, giật lấy điện thoại từ tay cô gái kia rồi bắt đầu lướt xem. Thực ra cô ta không thể nhìn thấy vòng bạn bè của Lương Nghiêm Húc, mấy người bạn thân của Cung Trạch cũng không ai kết bạn WeChat với cô ta cả. Không phải là Cung Trạch cấm, mà do đám đàn ông đó không chủ động, còn cô ta thì chẳng dám mở lời.


Ban đầu không để ý, nhưng về lâu dài cô ta nhận ra họ có lẽ nghĩ bạn gái của Cung Trạch đổi nhiều quá, vài tháng lại thay một người, kết bạn làm gì cho phiền.


Cảm giác xa cách với bạn bè của anh khiến tâm trạng Trình Hân trở nên cực kỳ tồi tệ. Nhóm của Điền Tâm và Bối Dĩnh đều thân với Lương Nghiêm Húc, còn cô ta thì không thân nổi, khoảng cách ngày càng lớn. Lại nhìn vào cái mặt quen thuộc của Diêu Nguyệt Ảnh, cô ta đến nhà mình mà mình không biết, cùng ba người đàn ông ăn khuya mình cũng không hay. Quan trọng hơn là cô có bạn trai rồi mà mình vẫn chẳng biết gì.


Thứ đồ mình kiểm soát bấy lâu lại có bí mật riêng, Trình Hân hít sâu một hơi, càng nhìn gương mặt Diêu Nguyệt Ảnh càng thấy khó chịu.


“Hơn một tuần rồi, cô ta không nói với mình một lời nào, cuối cùng mình lại phải nhờ cậu báo cho biết.”


Lên đại học rồi, cánh cứng cáp rồi chứ gì. Cô ta phải lên hỏi cho rõ ràng.


Diêu Nguyệt Ảnh tuần này không có nhiều tiết học, hết tiết Tư Tưởng rồi đến Lý Luận Quân Sự, thầy giáo người nước ngoài giảng về Chiến tranh Thế giới thứ hai, về Liên Xô, mấy chuyện đó đúng là sở thích của Kiều Vĩ Thành. Đúng vậy, quan hệ của cô và Kiều Vĩ Thành ngày càng thân thiết. Đôi khi hai người còn hẹn nhau đi nghe giảng công khai.


Vết thương của Kiều Vĩ Thành vẫn chưa lành hẳn, đi lại vẫn khập khiễng. Trong trường mà gặp Lương Nghiêm Húc thì cậu ta lại cúi gập người chào hỏi. Anh ta lập tức trêu: “Bạn gái cậu đâu? Sao không cùng bạn gái bồi dưỡng tình cảm đi.” Thế là cậu ta lại tìm đến Diêu Nguyệt Ảnh.


Ở đầu cầu thang, Trình Hân đứng dựa vào tường đợi cô. Thấy cô xuống, Trình Hân giơ tay ra hiệu. Diêu Nguyệt Ảnh mặc bộ đồ từ hồi hè năm lớp mười, cô không trang điểm, cũng chẳng biết dùng đồ trang điểm. Nhưng không hiểu sao nhìn cô bước xuống, chẳng biết có phải do ảnh hưởng của tình yêu hay không mà Trình Hân cảm giác có chút thay đổi, không thể diễn tả nổi.


“Ôi, lên đại học là khác hẳn nhỉ.”


“Có bạn trai rồi mà không nói với mình một tiếng nào.”


Cô ta nói.


Diêu Nguyệt Ảnh cúi đầu, rụt rè bước xuống, dựa vào tường.


“Mình tưởng cậu biết rồi.”


Cô ta biết? Tôi còn phải nghe người khác kể đây này. Sao không báo ngay với mình, không còn là bạn thân nhất nữa rồi chứ gì. Chuyện yêu đương không báo ngay, phải chờ đến khi kết hôn mới nói sao? Mà ôi, có khi kết hôn cũng không báo mình luôn, vậy sinh con thì sao?


Giọng điệu của Trình Hân đầy châm chọc, nhưng nói xong lại cảm thấy bản thân hơi quá, nên viện cớ rằng cô ta được mẹ mình tài trợ đi học để nói thêm một câu.


“Cậu biết cậu đang nghĩ cái gì rồi đấy, dù sao cậu cũng khác bọn mình.”


Lên đại học không có nghĩa là được thảnh thơi, còn muốn yêu đương nữa chứ. Cô nghĩ gì chẳng lẽ mình không biết sao?


Lòng dạ xấu xa, chỉ muốn lợi dụng trường học để tìm một người đàn ông tốt mà kết hôn. Tốt nhất là loại không giàu cũng không nghèo quá, kiểu như Kiều Vĩ Thành. Sau khi tốt nghiệp, có thể dựa vào cậu ta mà sống ở Thượng Hải, trở thành một phú bà. Nhưng mẹ mình tài trợ cho cô ta học, đâu phải để cô ta đi lấy chồng.


“Mẹ mình bỏ tiền cho cậu đi học không phải để cậu tìm bạn trai đâu.”


“Mình biết, Hân Hân.”


Cô dựa vào tường, sau cả một tràng giáo huấn của Trình Hân, dừng lại vài giây rồi nghẹn ngào đáp.


“Mình sẽ không bỏ bê việc học đâu.”


Trình Hân cảm thấy khó tin, cô nghĩ mình sắp không kiểm soát nổi Diêu Nguyệt Ảnh nữa. Mơ hồ như có một điềm báo, cô cảm thấy Diêu Nguyệt Ảnh đang từng bước từng bước có kế hoạch rời xa mình.


Nói không bỏ bê việc học, nhưng cô ta thực sự chẳng còn cách nào khác để ép buộc. Thời đại nào rồi, không ai chơi trò bán thân làm nô lệ nữa. Chẳng có bản hợp đồng nào ký kết, Diêu Nguyệt Ảnh thực sự có thể rời xa mình bất cứ lúc nào.


Biết Trình Hân sẽ nổi giận, Diêu Nguyệt Ảnh vội vàng tạm biệt, nói Kiều Vĩ Thành hẹn cô đi dạo phố.


Người vừa đi, cô ta vẫn đứng ngẩn ngơ tại chỗ, cho đến khi tiếng giày cao gót vang lên từ phía sau. Điền Tâm nhếch môi cười, giày cao gót gõ đều trên nền gạch.


“Mình biết cậu nghĩ gì rồi, Trình Hân. Nhưng thật sự, cậu rất nhỏ nhen.”


Một tiểu thư thượng lưu thực thụ sẽ không giống cậu, nuôi một đứa chẳng ra gì bên cạnh để lợi dụng, lại không chịu nhìn nó có chút tốt đẹp gì.


Ngay cả chuyện yêu đương cậu cũng có cảm giác bị đe dọa, mà nó yêu đương đâu phải với bạn trai cậu, việc gì phải thế?


“Thật ra mình rất tò mò, cô ta có thứ gì có thể đe dọa cậu chứ?”


Điền Tâm hỏi, Trình Hân quay đầu nhìn cô ta chằm chằm.


Đe dọa cô ta sao? Thứ gì có thể đe dọa cô ta?


“Buồn cười thật!”


“Mình chỉ không muốn để mẹ mình phí tiền vô ích thôi.”


quynhtram1040
Vịt Chỉ Thích Ngọt

Creator

Comments (0)

See all
Add a comment

Recommendation for you

  • What Makes a Monster

    Recommendation

    What Makes a Monster

    BL 75.8k likes

  • Secunda

    Recommendation

    Secunda

    Romance Fantasy 43.3k likes

  • Invisible Bonds

    Recommendation

    Invisible Bonds

    LGBTQ+ 2.5k likes

  • Touch

    Recommendation

    Touch

    BL 15.6k likes

  • Silence | book 1

    Recommendation

    Silence | book 1

    LGBTQ+ 27.3k likes

  • Blood Moon

    Recommendation

    Blood Moon

    BL 47.7k likes

  • feeling lucky

    Feeling lucky

    Random series you may like

Cá Không Có Chân
Cá Không Có Chân

940.3k views283 subscribers

Cô em gái quê mùa × Thiếu gia quý tộc

Diêu Nguyệt Ảnh như một con ký sinh trùng, sống dựa vào người bạn thân thiết là Trình Hân.

Từ cấp hai đến cấp ba, từng bước một rời khỏi vùng núi cao. Sau đó, khi vào đại học, có một người đàn ông nói rằng anh ta có thể cho cô tất cả những điều đó, thậm chí còn hơn thế nữa. Nhưng vấn đề là, người đàn ông này lại là bạn trai của Trình Hân.

Cá không có chân, vì vậy không thể cảm nhận được niềm vui khi con người bước đi trên mặt đất. Con người không có mang, cũng không thể tận hưởng niềm vui khi bơi lội dưới nước. —Jón Kalman Stefánsson

Tôi ví nữ chính như chú cá nhỏ đầy màu sắc trong chiếc bể đó, cô ấy khao khát trở thành con người hoặc có được tự do. Vậy nên bước đầu tiên khi lên bờ là phải học cách đi đứng.

Nam chính là một nhân vật rất phức tạp, không chỉ có sự chiếm đoạt và bạo lực, anh ta thích nhìn thấy sự sụp đổ nhân tính của con người và khoảnh khắc khô héo của họ.

Anh ta đã hành hạ rất nhiều người, nhưng nữ chính là người duy nhất có thể thoát khỏi vòng tay đó. Đừng nói đến khô héo, cô ấy thậm chí còn nở rộ trong sự nuôi dưỡng của anh ta.
Subscribe

170 episodes

Chương 15: Người cuối cùng biết

Chương 15: Người cuối cùng biết

6.4k views 1 like 0 comments


Style
More
Like
List
Comment

Prev
Next

Full
Exit
1
0
Prev
Next