Please note that Tapas no longer supports Internet Explorer.
We recommend upgrading to the latest Microsoft Edge, Google Chrome, or Firefox.
Home
Comics
Novels
Community
Mature
More
Help Discord Forums Newsfeed Contact Merch Shop
Publish
Home
Comics
Novels
Community
Mature
More
Help Discord Forums Newsfeed Contact Merch Shop
__anonymous__
__anonymous__
0
  • Publish
  • Ink shop
  • Redeem code
  • Settings
  • Log out

C ỏ L ồ n g V ự c

02. Sự Cố Của Cổ Hủ

02. Sự Cố Của Cổ Hủ

Aug 16, 2025

Chuyển ngữ: Naomi.



Chuyện Thẩm Chi Trúc ở nhà Trọng Nam, thực ra là một sự cố trời xui đất khiến.

Trước đó cô đang trong kỳ thực tập, một phần ba kỳ nghỉ hè đã trôi qua trong nháy mắt. Điều kiện ký túc xá của trường cực kỳ tệ, đến năm ba nhiều người sẽ chọn thuê nhà bên ngoài, và cô cũng vậy. Lúc thực tập, công ty còn sắp xếp ký túc xá, để tránh cảnh màn trời chiếu đất vào đêm kết thúc thực tập, Thẩm Chi Trúc đã bắt đầu tìm nhà từ trước.

Cũng chính lúc này, cô nghĩ đến Trọng Tây.

Trọng Nam và Trọng Tây là anh em ruột, hai người họ chênh nhau mười tuổi, tính cách thì hoàn toàn trái ngược.

Thẩm Chi Trúc thực ra thích qua lại với Trọng Tây hơn. Anh ta hơn cô hai tuổi, lại là đàn anh cùng khoa ở trường đại học, con người tuy có hơi lông bông, nhưng rất hợp để làm bạn.

Ngược lại, tính cách Trọng Nam nghiêm nghị lại pha chút quái gở khó ưa, tuổi tác lại cách biệt lớn, Thẩm Chi Trúc xưa nay vẫn có chút e dè anh.

Lúc đó, Trọng Tây vừa mới yêu nhanh chia tay vội một cô bạn gái, liền bị Trọng Nam cắt hai tháng tiền tiêu vặt vì lý do hành xử không đứng đắn.

Thịt muỗi cũng là thịt, để đảm bảo mình có thể tiếp tục ăn uống vui chơi thoải mái, Trọng Tây tỏ ra đặc biệt quan tâm đến chuyện thuê nhà của Thẩm Chi Trúc. Nhà anh ta ở Ngọc Thành có không ít bất động sản, nhưng căn phù hợp nhất cho việc đi lại của Thẩm Chi Trúc lại chính là căn của anh trai Trọng Nam.

Căn nhà này là nơi ở của Trọng Nam tại Ngọc Thành, mỗi khi anh đến công ty chi nhánh bên này thị sát đều sẽ ở đây.

Nghĩ rằng trụ sở chính của công ty là ở Nam Thành, Trọng Nam với tư cách là tổng giám đốc thường cũng không qua đây, Trọng Tây sau một hồi do dự ngắn ngủi, đã hùng hồn cho Thẩm Chi Trúc thuê nhà của anh trai mình.

Trọng Nam không ngờ Trọng Tây lại dám làm chuyện ăn cây táo rào cây sung như vậy, nên anh không hề đề phòng, quả thật đã để Trọng Tây thực hiện trót lọt.

Kết quả là Thẩm Chi Trúc vừa chuyển vào nhà được một tuần, thì vào một đêm khuya nọ đã chạm mặt Trọng Nam trở về nghỉ ngơi.

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ một hồi lâu, cuối cùng vở kịch bắt đầu bằng lời thú nhận của Thẩm Chi Trúc. Trọng Nam không có ý định nhượng bộ chút nào trong chuyện này, lập tức quyết định cắt thêm hai tháng tiền tiêu vặt của Trọng Tây.

Còn về phần Thẩm Chi Trúc, anh ngồi trên sofa trầm ngâm một lúc: "Vậy cuối cùng Trọng Tây lấy tiền, em ở nhà của tôi, mẹ tôi nghe được tin thấy vui mừng, còn tôi trở thành kẻ xui xẻo duy nhất."

Thẩm Chi Trúc mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng, miệng nhìn tim: "Về lý thuyết là như vậy."

Trọng Nam cười một tiếng, nói: "Tôi thấy em bây giờ vẫn nên lập tức dọn đồ về ký túc xá của trường, em thấy sao?"

Thẩm Chi Trúc cố gắng nói lý: "? Mua bán không thể phá vỡ hợp đồng thuê, tôi đã trả tiền rồi, ít nhất cũng phải ở cho hết tiền thuê chứ."

Trọng Nam thong thả nói: "Tiền thuê nhà Trọng Tây thu của em, chẳng phải là từ tiền mẹ tôi đưa cho em sao? Tai trái vào tai phải ra, em thử nói xem em tiêu tiền kiểu gì?"

Thẩm Chi Trúc bước lên một bước, vẻ mặt cô trong mắt Trọng Nam như đang vô cùng phẫn nộ: "Tiền dì Trọng cho tôi đều gửi ngân hàng hết rồi! Tôi tiêu bằng tiền lương thực tập của mình."

"Ồ," Trọng Nam gật đầu: "Vậy thì..."

Anh như đang đánh giá tính xác thực trong lời nói của Thẩm Chi Trúc, cô lập tức thử bài kể khổ: "Anh... anh Trọng Nam, nếu anh không cho tôi ở, tôi chỉ có thể ra đường ngủ thôi, hơn nữa xin ở ký túc xá trường cũng cần thời gian... Tôi nhất định mỗi ngày sẽ ở yên trong phòng nhỏ của mình, không làm phiền anh một giây một phút nào."

—

Chuyện cứ thế được quyết định.

Thời gian đầu, Trọng Nam đi sớm về khuya, Thẩm Chi Trúc cũng vậy, giao tiếp duy nhất giữa họ về cơ bản chỉ là một lời chào hỏi vội vàng mỗi tối. Nhưng hai người sống chung một nhà, dù ăn ở khác nhau, việc quen thuộc cũng là chuyện sớm muộn.

Một ngày nọ gần cuối kỳ thực tập, Thẩm Chi Trúc như thường lệ tan làm đúng giờ. Gió đêm thổi những vệt hoàng hôn còn sót lại tan ra như lòng đỏ trứng đánh tan, đến khi cô tới ga tàu điện ngầm, sắc vàng nơi chân trời đã bị màn đêm nuốt chửng.

Bạn học rủ cô đi đánh cầu lông, mấy người chơi ở nhà thi đấu của trường đến gần mười một giờ, rồi lại ra phố đêm ăn khuya, sau đó mới mỹ mãn chia tay nhau về nhà.

Thẩm Chi Trúc như mọi khi bấm vân tay mở khóa vào nhà, một chân vừa bước vào, liền thấy một bóng đen mờ ảo đi ra từ cuối hành lang.

Cô sợ đến run người, không thốt nên lời, túi giấy bạc đựng đồ nướng trên tay lập tức rơi xuống đất. Lúc này Thẩm Chi Trúc cũng chẳng còn tâm trí để ý xem cái bóng đen kia là gì nữa, tay chân luống cuống cúi xuống tìm đồ nướng của mình.

"Đồ nướng của tôi đâu? Đây là tủ giày... xuống dưới... Đồ nướng của tôi đâu rồi? Sao tôi không thấy gì hết...?"

Tách một tiếng, đèn ở huyền quan được bật lên, Thẩm Chi Trúc cuối cùng cũng nhìn rõ túi đồ nướng, cô vội vàng nhặt lên.

Trên đỉnh đầu vang lên một giọng nói vừa lạ vừa quen: "Đã gần một giờ sáng rồi, mười giờ giới nghiêm, Thẩm Chi Trúc. Em như vậy khiến tôi rất khó ăn nói với mẹ tôi."

Thẩm Chi Trúc ngẩng đầu, thấy Trọng Nam khoanh tay đứng một bên, nhìn vị trí thì có lẽ vừa rồi chính anh là người bật đèn.

Cô khựng lại một chút, hỏi: "Mười giờ giới nghiêm, có... có chuyện đó hả?"

Trọng Nam nhìn thấy túi đồ Thẩm Chi Trúc xách, mùi hương khiến anh nhíu mày, lặng lẽ đứng lùi ra xa một chút: "Hôm nay mới đặt ra, ban ngày mẹ tôi gọi điện thoại tới, nói em thực tập vất vả, bảo tôi để ý chăm sóc em thêm một chút."

Anh cố ý nhấn mạnh hai chữ "vất vả".

Thẩm Chi Trúc "À" một tiếng, nói: "...Chăm sóc tôi, với việc đặt ra giới nghiêm vào mười giờ thì có liên quan gì sao?"

"Có," Trọng Nam gật đầu, nói: "Mười giờ tối về nhà, chứng tỏ em sinh hoạt điều độ, lối sống lành mạnh, từ đó có thể chứng minh tôi chăm sóc em rất tốt."

Anh suy nghĩ một chút, rồi lại nói: "Gần đây thời gian em trở về còn muộn hơn cả tôi. Sớm nở thì chóng tàn, tôi cho rằng em nên điều chỉnh lại thời gian hoạt động của mình, em thấy thế nào?"

Mái tóc của người đàn ông vào lúc một giờ sáng vẫn vô cùng ngay ngắn, Thẩm Chi Trúc nhìn thấy, cảm thấy nó như một đám mây đen xui xẻo.

"...Thực ra, tôi chỉ thuê nhà của anh để ở thôi, người anh nên quản giáo là Trọng Tây kìa, tôi thường thấy anh ấy sau ba giờ sáng vẫn còn đăng bài trên mạng xã hội."

Thẩm Chi Trúc bây giờ chỉ muốn ăn đồ nướng mình mới mua về, cô cảm thấy thịt sắp nguội rồi, lúc này nghe Trọng Nam lải nhải, cô có chút bực mình.

Đã rất lâu rồi không có ai dùng giọng điệu của người lớn để dạy dỗ cô như vậy, ngay cả dì Trọng cũng chưa từng.

Trọng Nam giống như không nghe thấy gì: "Sao có thể hạ thấp tiêu chuẩn của mình xuống ngang hàng với Trọng Tây được."

Cúc áo ngủ của Trọng Nam cài đến tận cúc trên cùng, Thẩm Chi Trúc nhìn thấy cổ áo anh khẽ cọ vào yết hầu khi nói chuyện, đoán rằng chất liệu vải hẳn rất mềm mại.

Một người đàn ông ba mươi mấy tuổi, sao có thể sống cổ hủ đến vậy? Quần áo thì kín cổng cao tường, nói năng giọng điệu như người từ thời phong kiến, kết hợp với gương mặt có đường nét kín đáo, trầm ổn đó, trông như một tên quỷ Tây pha-kè hoạt động ở tô giới những năm ba mươi của thế kỷ trước.

...Đáng tiếc cho gương mặt đó, cô nghĩ.
GaoNep
Naomi

Creator

Một người đàn ông ba mươi mấy tuổi, sao có thể sống cổ hủ đến vậy? Quần áo thì kín cổng cao tường, nói năng giọng điệu như người từ thời phong kiến, kết hợp với gương mặt có đường nét kín đáo, trầm ổn đó, trông như một tên quỷ Tây pha-kè hoạt động ở tô giới những năm ba mươi của thế kỷ trước.

...Đáng tiếc cho gương mặt đó, cô nghĩ.

Comments (0)

See all
Add a comment

Recommendation for you

  • Blood Moon

    Recommendation

    Blood Moon

    BL 47.9k likes

  • Arna (GL)

    Recommendation

    Arna (GL)

    Fantasy 5.6k likes

  • What Makes a Monster

    Recommendation

    What Makes a Monster

    BL 76.6k likes

  • Earthwitch (The Voidgod Ascendency Book 1)

    Recommendation

    Earthwitch (The Voidgod Ascendency Book 1)

    Fantasy 3k likes

  • The Sum of our Parts

    Recommendation

    The Sum of our Parts

    BL 8.8k likes

  • For the Light

    Recommendation

    For the Light

    GL 19.1k likes

  • feeling lucky

    Feeling lucky

    Random series you may like

C ỏ L ồ n g V ự c
C ỏ L ồ n g V ự c

2.7k views8 subscribers

Mình đã chuyển địa điểm đăng truyện sang web mới, mời bạn qua đó đọc tiếp nha.

Các bạn truy cập 2 trang dưới đây và tìm theo tên truyện là ra:

Web 1: yentinhlau.com (pass: thichanthit)
Web 2: truyendichhay.com

---

[Nhật ký]

Trời nắng đẹp,

Kỳ thực tập kết thúc, căn nhà Trọng Tây cho tôi thuê không ngờ lại là của Trọng Nam, anh ấy có vẻ đã thay đổi nhiều so với trước đây. Trọng Tây bảo là vì anh ấy vừa đón sinh nhật thứ ba mươi hai, trông càng giống người lớn trong nhà hơn, tuy rằng anh cùng thế hệ với chúng tôi.

Thời tiết xấu,

Tôi cắn Trọng Nam một cái. Cái kiểu nói năng xóc xỉa khó ưa của anh thật khó khiến người ta giữ được bình tĩnh.

Trời mưa,

Cốt cách của nước Nga và vẻ ngoài Trung Hoa, dù ghét Trọng Nam, nhưng tôi cũng phải thừa nhận anh ấy quả thật rất đẹp trai. Hôm nay nhìn thấy bộ dạng không cạo râu của anh, vì tóc Trọng Nam là màu xám xen lẫn màu đen, tôi cứ nghĩ râu anh ấy cũng vậy, không ngờ lại không giống như tôi đoán.

Trời nắng đẹp,

Nghĩ đến Trọng Nam rồi thủ dâm. Tôi có bệnh thật rồi, sám hối sâu sắc.

Trời âm u,

Ánh mắt Trọng Nam nhìn tôi… Anh ấy hình như thích tôi, cảm giác có thể làm chút gì đó.

Ghi bổ sung, quên mất thời tiết rồi.

Nho ngọt quá, tôi nghi ngờ mình thích Trọng Nam rồi.

Ghi bổ sung, không để ý thời tiết.

Món quà hôm đó Irina tặng tôi, hôm nay tôi đã dùng rồi.

Trứng từ máy đẻ trứng rơi từ cơ thể tôi vào lòng bàn tay Trọng Nam, khiến tôi có ảo giác rằng chúng là những hạt cỏ lồng vực rơi xuống từ người mình. Tôi ẩn mình giữa một đám lúa, bị Trọng Nam tìm ra. Mùa đông sắp qua đi, mà tôi lại cảm thấy mình vẫn còn ở mùa xuân. Trọng Nam nói người lo lắng thấp thỏm là anh ấy.

—

Bảo thủ vs phóng túng, nghiêm chỉnh vs ngả ngớn, tiết chế vs buông thả.

「Cảnh báo/Lưu ý」
Niên thượng 1v1, chênh lệch 12 tuổi.
Ngôi thứ ba, chỉ có phần văn án là ngôi thứ nhất.
Subscribe

45 episodes

02. Sự Cố Của Cổ Hủ

02. Sự Cố Của Cổ Hủ

101 views 1 like 0 comments


Style
More
Like
List
Comment

Prev
Next

Full
Exit
1
0
Prev
Next