Please note that Tapas no longer supports Internet Explorer.
We recommend upgrading to the latest Microsoft Edge, Google Chrome, or Firefox.
Home
Comics
Novels
Community
Mature
More
Help Discord Forums Newsfeed Contact Merch Shop
Publish
Home
Comics
Novels
Community
Mature
More
Help Discord Forums Newsfeed Contact Merch Shop
__anonymous__
__anonymous__
0
  • Publish
  • Ink shop
  • Redeem code
  • Settings
  • Log out

C ỏ L ồ n g V ự c

03. Dấu Răng Trên Cổ

03. Dấu Răng Trên Cổ

Aug 16, 2025

Chuyển ngữ: Naomi.


Trọng Nam trở về căn phòng hạng sang của mình, anh hồi tưởng lại những hành động vừa rồi, xác nhận không có gì sai sót, mới yên tâm.

Anh đương nhiên không tin những lời Thẩm Chi Trúc nói. Từ lần đầu gặp cô, anh đã nhìn ra cô gái này mang trong mình một sự hoang dại, như một con sói con không chịu thuần phục, trong ánh mắt có sự kiên cường của cỏ dại.

Nếu là con trai, anh sẽ dựa vào một số kinh nghiệm có sẵn, đưa ra vài lời khuyên về phương hướng phát triển. Nhưng Thẩm Chi Trúc là con gái, Trọng Nam tự thấy mình không có kinh nghiệm tiếp xúc với kiểu con gái này, nên chỉ đành cố gắng thử khiến cô trở nên giống với một cô gái bình thường theo cách nghĩ của anh.

Khi sự hiểu biết tăng dần, Trọng Nam phát hiện, dựa vào tam quan của mình hoàn toàn không thể hiểu được logic hành vi của Thẩm Chi Trúc. Giờ giấc sinh hoạt hỗn loạn, có thù tất báo, hành sự không hề kiêng nể, nói năng không chút e dè, cô dường như chẳng sợ gì cả, nếu không sao dám ở nhờ nhà người ta mà vẫn ngang nhiên để đồ dùng cá nhân trên giường.

Trọng Nam ban đầu hoàn toàn bó tay với cô, cho đến khi anh phát hiện ra nghiêm khắc với Thẩm Chi Trúc một chút có thể làm giảm bớt một chút nhuệ khí của cô, mọi chuyện mới trở nên bớt khó khăn hơn.

Nhưng Thẩm Chi Trúc quá biết cách tạo rắc rối cho anh, cô thậm chí không cần tiếp xúc với anh, chỉ cần để bà Trọng Lâm biết cô có thể không an toàn, anh sẽ bị mẹ ân cần dặn dò chăm sóc cô cho tốt.

Ví dụ như lần bỏ nhà đi này, nói thẳng ra là muốn trả thù anh vì chuyện trước đó anh đã vứt món đồ chơi kia của cô. Kết quả tuy không đau không ngứa, nhưng Trọng Nam cảm thấy Thẩm Chi Trúc có xu hướng lấy đó làm niềm vui.

Anh đột nhiên nghĩ đến chuyện cách đây năm năm.

Lần đầu tiên gặp Thẩm Chi Trúc là ở Nam Thành, anh vừa từ công ty về nhà mẹ. Bình thường giờ này đèn ở đại sảnh đã tắt hết rồi, nhưng khi anh lái xe vào gara lại thấy có mấy ánh đèn gam màu ấm.

"Có khách?" Anh thầm nghĩ.

Bước vào nhà không khí rất hòa hợp, cuộc nói chuyện đã gần đến hồi kết, em trai Trọng Tây lúc đó... chắc khoảng mười bảy mười tám tuổi nhỉ, ngồi trên sofa nháy mắt ra hiệu với anh.

Trọng Nam tùy ý chào hỏi rồi nghe thấy mẹ mình hỏi cô gái đang đứng trước mặt bà.

"Chi Trúc, con muốn ở lại đây học, hay là về?"

Trọng Nam để ý thấy mẹ anh đang nắm tay cô gái đó. Ngón tay được bọc trong tay mẹ anh, phần mu bàn tay lộ ra rất trắng, nhìn dọc theo xương cổ tay lên trên, chiếc váy liền mới tinh rõ ràng là mẹ anh mua cho, trên cổ là một khuôn mặt không thể nói là xinh đẹp, nhưng biểu cảm rất ngoan ngoãn.

Vẫn còn là một cô bé, không nằm trong phạm vi có thể khơi gợi hứng thú của anh.

Trọng Nam không chút biểu cảm dời mắt đi, khách sáo ngồi xuống bên cạnh mẹ.

Thẩm Chi Trúc lúc này rõ ràng đã có dự định: "Dì Trọng, con muốn về."

Thế là Trọng Nam năm năm không gặp lại cô. Sau này gặp lại, chính là lần đầu tiên cô bỏ nhà đi, anh đi đón cô về. Lúc đó Thẩm Chi Trúc chưa quen anh, tỏ vẻ rất ngoan ngoãn.

Nghĩ đến đây, Trọng Nam đột nhiên phát hiện, Thẩm Chi Trúc dường như luôn có chút sợ anh, dù là bây giờ cãi lại anh, chỉ cần anh lạnh mặt, cô sẽ ngoan ngoãn hơn một chút.

Trọng Nam suy nghĩ rồi đứng dậy đi vào phòng tắm, soi mình trong gương để lộ vết thương trên cổ, ngón tay vô thức ấn lên vị trí hai chiếc răng nanh.

Là chỗ này... vật sắc nhọn cắm vào thịt, sự rung động khi dùng sức gần như cộng hưởng với nhịp tim của anh, không có cảm giác đau, nhưng hơi tê, cũng hơi ngứa... Trọng Nam bỗng hoàn hồn.

Anh cảm thấy nguy hiểm.

Không nên, không nên như vậy, anh nói thầm, Thẩm Chi Trúc mồ côi cha mẹ, dù là vì báo đáp ơn cứu mạng không biết từ đâu đến của mẹ anh, anh cũng có lý do để dạy dỗ cô cho tốt, với tư cách là một người lớn.

Tóm lại không thể để cô tiếp tục càn quấy như vậy được nữa.

—

(Hồi ức của Thẩm Chi Trúc)

Đêm trước khi rời Tây Tạng, Thẩm Chi Trúc mơ thấy lần đầu tiên bỏ nhà đi.

Lúc đó cô vừa học năm nhất đại học, ngày thứ ba huấn luyện quân sự nhận được tin nhắn từ bạn ở quê, nói nhà cô bị trộm, cửa còn bị cạy phá.

Trong phòng cô có bức ảnh cuối cùng của mẹ, Thẩm Chi Trúc không yên tâm, cô sợ bức ảnh đó bị vô ý xé rách, sợ cô sẽ không còn ảnh của mẹ nữa. Cô vô cùng hối hận vì đã không mang theo ảnh bên mình, thế là ngay hôm đó đã mua vé tàu về nhà, chạy về nhà ngay trong đêm.

Trọng Nam là người đến nhà đón cô.

Cửa nhà đã được cảnh sát sửa lại, Trọng Nam ngồi trên sofa, làm như không thấy cảnh bừa bộn còn sót lại trong nhà, nói: "Lâu rồi không gặp, tự giới thiệu một chút, tôi là Trọng Nam. Chuyến bay sớm nhất là vào mười giờ sáng mai, đến lúc đó tôi sẽ đưa em về trường."

Giọng điệu không hẳn là mệnh lệnh, mà là một kiểu gần giống như thông cáo của thẩm phán.

Thẩm Chi Trúc ôm cuốn sách kẹp ảnh mẹ trong lòng, nghiến răng nói: "Tôi không muốn về."

Trọng Nam cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn cô một cái: "Không được."

"Tại sao?"

Giọng Trọng Nam trầm thấp, ngữ khí lại rất tùy ý: "Mẹ tôi không yên tâm về em, bà ấy muốn em an toàn xuất hiện trước mặt bà."

Người đàn ông trước mặt khí chất kín đáo, dáng người cao lớn, khi nhấp trà thì khẽ cúi đầu, ánh mắt cô lần theo đường nét từ xương lông mày đến chóp mũi của anh, lạnh lùng nhưng không cứng nhắc, mang theo sự ôn hòa vừa phải. Cô nghĩ đến kết cấu da dẻ tinh tế được mô phỏng từ tượng thạch cao hoàn hảo nhất, hẳn là giống Trọng Nam...

"Đừng nhìn tôi như vậy." 

Giọng Trọng Nam đột ngột vang lên, anh ngừng lại một chút, dường như đang suy nghĩ nên gọi cô thế nào: "Thẩm Chi Trúc."

Thẩm Chi Trúc lúc này mới nhận ra mình đã thất thần, mặt gần như đỏ đến tận cổ. Cô nhận thấy sự không vui của người đàn ông, cúi đầu đáp một tiếng mơ hồ.

Im lặng một hồi, cô nói: "Tôi đi rồi, nhà tôi lại bị cạy thì làm sao?"

Trọng Nam mỉm cười với cô: "Em có thể dọn thẳng nhà đến Nam Thành, dù sao cũng chỉ có một mình em, mẹ tôi luôn có thể nuôi nổi em mà."

—

(Note: hiện tại)

Ngày hôm sau cùng với câu nói "Mẹ tôi luôn có thể nuôi nổi em mà" của Trọng Nam, Thẩm Chi Trúc ngủ không ngon giấc, dường như trên quầng thâm mắt còn mọc ra một người khác. (*Ý nói không phải mắt bạn nhỏ mọc quầng thâm mà là quầng thâm to tới mức mọc được bạn nhỏ trên đó luôn.)

Trọng Nam đặt vé máy bay chỗ ngồi bên trái, Thẩm Chi Trúc không phải lần đầu đến đây, biết hướng này có thể nhìn thấy những dãy núi tuyết trùng điệp. Trong quá trình máy bay lên cao, cô thấy những mặt hồ dần nhỏ lại thành vài chấm nhỏ, như những vết tàn nhang trên gương mặt mỹ nhân.

Quay đầu nhìn lại, Trọng Nam đã tự mình nhắm mắt ngủ, dù là khi ngủ, vẻ lạnh lùng trên mặt anh vẫn chưa tan hết, rõ ràng là lười để ý đến cô.

Thẩm Chi Trúc dứt khoát ngẩn người nhìn khuôn mặt Trọng Nam, hôm nay Trọng Nam đổi một chiếc áo cổ cao bên trong, chất liệu có vẻ không dày bằng hôm qua, có lẽ sẽ mát hơn một chút.

Cô ác ý nghĩ, tốt nhất là cái dấu răng này cứ mãi không biến mất, như vậy có thể thấy Trọng Nam trong mùa hè sắp tới phải mặc áo cổ cao đi làm, đi họp, đi xã giao... chắc không được mấy ngày là cảm nắng mất thôi.

GaoNep
Naomi

Creator

Comments (0)

See all
Add a comment

Recommendation for you

  • Blood Moon

    Recommendation

    Blood Moon

    BL 47.9k likes

  • Arna (GL)

    Recommendation

    Arna (GL)

    Fantasy 5.6k likes

  • What Makes a Monster

    Recommendation

    What Makes a Monster

    BL 76.6k likes

  • Earthwitch (The Voidgod Ascendency Book 1)

    Recommendation

    Earthwitch (The Voidgod Ascendency Book 1)

    Fantasy 3k likes

  • The Sum of our Parts

    Recommendation

    The Sum of our Parts

    BL 8.8k likes

  • For the Light

    Recommendation

    For the Light

    GL 19.1k likes

  • feeling lucky

    Feeling lucky

    Random series you may like

C ỏ L ồ n g V ự c
C ỏ L ồ n g V ự c

2.8k views8 subscribers

Mình đã chuyển địa điểm đăng truyện sang web mới, mời bạn qua đó đọc tiếp nha.

Các bạn truy cập 2 trang dưới đây và tìm theo tên truyện là ra:

Web 1: yentinhlau.com (pass: thichanthit)
Web 2: truyendichhay.com

---

[Nhật ký]

Trời nắng đẹp,

Kỳ thực tập kết thúc, căn nhà Trọng Tây cho tôi thuê không ngờ lại là của Trọng Nam, anh ấy có vẻ đã thay đổi nhiều so với trước đây. Trọng Tây bảo là vì anh ấy vừa đón sinh nhật thứ ba mươi hai, trông càng giống người lớn trong nhà hơn, tuy rằng anh cùng thế hệ với chúng tôi.

Thời tiết xấu,

Tôi cắn Trọng Nam một cái. Cái kiểu nói năng xóc xỉa khó ưa của anh thật khó khiến người ta giữ được bình tĩnh.

Trời mưa,

Cốt cách của nước Nga và vẻ ngoài Trung Hoa, dù ghét Trọng Nam, nhưng tôi cũng phải thừa nhận anh ấy quả thật rất đẹp trai. Hôm nay nhìn thấy bộ dạng không cạo râu của anh, vì tóc Trọng Nam là màu xám xen lẫn màu đen, tôi cứ nghĩ râu anh ấy cũng vậy, không ngờ lại không giống như tôi đoán.

Trời nắng đẹp,

Nghĩ đến Trọng Nam rồi thủ dâm. Tôi có bệnh thật rồi, sám hối sâu sắc.

Trời âm u,

Ánh mắt Trọng Nam nhìn tôi… Anh ấy hình như thích tôi, cảm giác có thể làm chút gì đó.

Ghi bổ sung, quên mất thời tiết rồi.

Nho ngọt quá, tôi nghi ngờ mình thích Trọng Nam rồi.

Ghi bổ sung, không để ý thời tiết.

Món quà hôm đó Irina tặng tôi, hôm nay tôi đã dùng rồi.

Trứng từ máy đẻ trứng rơi từ cơ thể tôi vào lòng bàn tay Trọng Nam, khiến tôi có ảo giác rằng chúng là những hạt cỏ lồng vực rơi xuống từ người mình. Tôi ẩn mình giữa một đám lúa, bị Trọng Nam tìm ra. Mùa đông sắp qua đi, mà tôi lại cảm thấy mình vẫn còn ở mùa xuân. Trọng Nam nói người lo lắng thấp thỏm là anh ấy.

—

Bảo thủ vs phóng túng, nghiêm chỉnh vs ngả ngớn, tiết chế vs buông thả.

「Cảnh báo/Lưu ý」
Niên thượng 1v1, chênh lệch 12 tuổi.
Ngôi thứ ba, chỉ có phần văn án là ngôi thứ nhất.
Subscribe

45 episodes

03. Dấu Răng Trên Cổ

03. Dấu Răng Trên Cổ

98 views 1 like 0 comments


Style
More
Like
List
Comment

Prev
Next

Full
Exit
1
0
Prev
Next