Please note that Tapas no longer supports Internet Explorer.
We recommend upgrading to the latest Microsoft Edge, Google Chrome, or Firefox.
Home
Comics
Novels
Community
Mature
More
Help Discord Forums Newsfeed Contact Merch Shop
Publish
Home
Comics
Novels
Community
Mature
More
Help Discord Forums Newsfeed Contact Merch Shop
__anonymous__
__anonymous__
0
  • Publish
  • Ink shop
  • Redeem code
  • Settings
  • Log out

C ỏ L ồ n g V ự c

04. Bồ Câu Vàng Kim

04. Bồ Câu Vàng Kim

Aug 16, 2025

Chuyển ngữ: Naomi.



Vừa về đến Ngọc Thành, Thẩm Chi Trúc đã bị giáo viên hướng dẫn đại học gọi đến trường.

Học kỳ tới có một cuộc thi, thầy muốn cô làm một dự án mô hình, phối hợp với tính toán để viết một bài luận tham gia cuộc thi. Đối với sinh viên vừa mới lên năm ba mà nói, đây là một thử thách không nhỏ, huống chi phần mềm này cô chưa từng học.

Thẩm Chi Trúc đành phải mỗi ngày đều chạy đến trường học cách sử dụng phần mềm từ các anh chị khóa trên, thoắt cái đã một tuần trôi qua.

Trong một tuần này, Trọng Nam đi công tác một chuyến, khi trở lại nơi ở ở Ngọc Thành, tâm lý của anh đã điều chỉnh gần như xong xuôi. Anh tắm rửa xong, định ra ngoài thư giãn một chút.

Bà Trọng Lâm thời trẻ tin Phật, sợi dây chuyền Phật mà Trọng Nam luôn mang theo người là do năm đó bà đặc biệt cầu từ một vị cao tăng, Trọng Nam bình thường không thích đeo nó, chỉ khi tâm trạng không tốt mới đeo vào để bình tâm lại. Cũng thật lạ, mặt Phật này dường như thực sự có chút Phật tính, mỗi lần đeo nó, Trọng Nam đều cảm thấy thần kinh của mình từ từ được thả lỏng.

Phong cách hành sự của Trọng Nam được hình thành trong khoảng thời gian Trọng Lâm tin Phật, cũng vì vậy, anh có một sở thích, đó là đến chùa nghe tiếng chuông lúc chiều tà.

Mái tóc được vuốt gọn ra sau đầu, Trọng Nam thay một chiếc áo sơ mi trắng, chuẩn bị ra ngoài, cửa sổ trong phòng mở toang, vì là tầng cao nên khi mặt trời lặn gió sẽ lùa vào, mát rượi như một đàn bồ câu vàng kim tung cánh bay qua.

Thẩm Chi Trúc đúng lúc này trở về nhà.

Tiếng "tít tít" mở khóa vân tay vang lên, cửa bị đẩy ra, cô gái nhễ nhại mồ hôi nóng lòng chen vào. Cô dường như bị phơi nắng quá nhiều, cánh tay và gò má đều ửng đỏ, trên người còn mang theo hơi nóng oi bức của mùa hè.

Trọng Nam thấy cô vào nhà vội vàng như vậy, sợ người cô va vào tay nắm cửa nên anh vô thức đưa tay ra đỡ, cả người không khỏi vì động tác mà hơi nghiêng về phía trước, cứ thế bị Thẩm Chi Trúc đâm sầm vào ngực anh.

Hơi nóng ập vào mặt, sự nóng bức phả vào như ngọn lửa từ đầu ngón tay anh lan lên, nơi vừa tiếp xúc với cánh tay nóng hổi của cô gái lúc này dường như cũng bị cháy nắng, kéo theo hơi nóng toàn thân tràn lên tim anh.

Không phải vì sự đụng chạm, mà là vì hơi thở.

Trọng Nam ngửi thấy mùi nắng trên người cô, còn có hơi gió mát lạnh nữa, sợi tóc cô rất nóng, điều này khiến anh nghĩ đến tấm kính mờ trong văn phòng, nếu không bật điều hòa, sờ vào có lẽ cảm giác cũng giống như mái tóc của cô vậy.

Vô vàn hơi nóng mang theo hơi ấm đặc trưng của cơ thể người dán sát vào anh. Trọng Nam ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ, xa lạ, nhưng lại khiến người ta có một thôi thúc kỳ lạ muốn khám phá, và nó đến từ cơ thể cô, từ làn da bị cô va vào và tiếp xúc với anh. Dường như lại trở về ngày hôm đó, Thẩm Chi Trúc giương nanh múa vuốt lao tới cắn cổ anh, cảm giác ướt át bám vào cổ mãi không tan, khiến anh không còn chỗ trốn tránh.

Sự sôi nổi bồng bột này khiến anh không thể cưỡng lại, đặc biệt là trong đó còn lẫn với một mùi hương đặc biệt của Thẩm Chi Trúc, lộn xộn nhưng lại mềm mại như bồ công anh, đó là điều anh chưa từng có.

Chưa từng có, cũng chưa từng thấy.

Trọng Nam thấp giọng than khe khẽ.

Thẩm Chi Trúc đã sớm rời khỏi vòng tay anh, ngập ngừng nhìn anh: "Xin lỗi Trọng Nam, tôi, tôi đi tắm ngay đây, anh đừng giận nha, tôi thật sự nóng quá, ngoài kia giờ vẫn còn ba mươi mấy độ đó."

Người đàn ông vẫn đặt tay trên cửa, anh cúi đầu nhìn Thẩm Chi Trúc, cảm xúc trong mắt ẩn trong bóng tối.

"Không sao, tôi đi đây." Anh thấp giọng trả lời.

Hôm đó Trọng Nam về nhà rất muộn, khi về đến nhà thì ngay cả Thẩm Chi Trúc cũng đã ngủ rồi. Anh tắm rửa xong, ra ban công đứng một lúc.

Hôm nay anh nghe tiếng chuông chùa từ lúc chiều tà cho đến khi màn đêm bao phủ đỉnh núi, tiếng chuông vang vọng trong đầu như một lời khuyên nhủ, lại như một lời phản bác. Mặt Phật đeo trên cổ cả một đêm, lần này không phải để giải tỏa sự tức giận, mà là để tĩnh tâm.

Anh không hiểu điều gì ở Thẩm Chi Trúc lại có sức hút lớn với anh đến vậy, dường như mọi thứ đều thay đổi kể từ đêm đó. Toàn thân cô đẫm mồ hôi, theo thói quen của anh thì đáng lẽ phải thấy có chút luộm thuộm, nhưng anh lại không hề ghét bỏ, ngược lại anh vì được cảm nhận nhiệt độ của cô ở cự ly gần mà thất thần.

Anh đã gặp không ít những người phụ nữ xinh đẹp quần là áo lượt trang điểm lộng lẫy, thanh thuần có, quyến rũ có, khuôn mặt xinh đẹp và thân hình mảnh mai, gầy đến mức mặc váy giống như kiếm đã vào vỏ. Anh luôn cho rằng mình nên thích những người phụ nữ như vậy, và những cô bạn gái mà bạn bè anh lần lượt hẹn hò cũng quả thực thuộc kiểu người này.

Trọng Nam sắc mặt nghiêm nghị, anh cảm thấy mình ít nhiều có chút điên rồ.

—

Ngày hôm sau, Thẩm Chi Trúc đúng giờ thức dậy chuẩn bị đến trường, không thấy Trọng Nam đâu, cô cảm thấy Trọng Nam ngày hôm trước có gì đó không đúng, nhưng lại không nói được rốt cuộc là vì sao.

Cảm giác kỳ lạ này kéo dài ba ngày, hôm đó cô về nhà sớm, vừa hay gặp Trọng Nam đang xem tài liệu trong thư phòng.

Vốn dĩ cô không phát hiện ra, tắm xong đi dép lê trên sàn nhà lộp cộp, cô vừa nghe những âm thanh này vừa nghĩ đến kế hoạch buổi tối, thì nghe thấy cửa thư phòng khẽ động, Trọng Nam bước ra.

Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, thắt cà vạt màu đỏ đậm, bên ngoài là bộ vest đen, tóc vẫn chải hết ra sau đầu, mái tóc xám đen kết hợp với màu sắc trang phục hài hòa đến lạ.

Vẻ mặt Trọng Nam không mấy thoải mái, Thẩm Chi Trúc lại cảm thấy anh như vậy còn đẹp hơn khi anh quái gở khó ưa, điều này khiến cô lần đầu tiên nhận ra đối phương là một người đàn ông trưởng thành ba mươi hai tuổi.

Thẩm Chi Trúc giơ tay chào hỏi anh, Trọng Nam gật đầu: "Tôi về lấy tài liệu."

Anh kéo cửa thư phòng, đi ngang qua Thẩm Chi Trúc liếc nhìn tóc cô, ngừng lại một chút, cuối cùng không nhịn được lên tiếng: "Sau này tắm xong nhớ sấy khô tóc rồi mới ra ngoài, sàn nhà này dính nước sẽ hơi trơn, cẩn thận bị ngã."

Vừa nói xong, Thẩm Chi Trúc vừa nhấc chân lên, dép lê đã tuột ra ngoài.

Trọng Nam: "..."

Thẩm Chi Trúc cười hề hề, duỗi ngón chân ra với lấy dép lê. Nước trên tóc tí tách nhỏ xuống, trong khoảng thời gian vừa nãy Thẩm Chi Trúc nhìn Trọng Nam, xung quanh nơi chân cô đứng đã đọng lại một ít vệt nước.

Ngón chân vừa chạm được vào dép lê, cô đã vội vàng muốn rụt chân lại, không chú ý dẫm phải nước, khoảnh khắc tiếp theo liền trượt chân ngã xuống.

Trọng Nam chỉ đành tiến lên đỡ cô, may mà không thực sự để cô ngã nhào xuống đất.

Trượt chân ngã nhào là đặc quyền của trẻ con, anh nhẫn nhịn nghĩ.

Ánh mắt từ trên xuống dưới lướt qua Thẩm Chi Trúc, xác định cô không sao rồi định mở miệng, Trọng Nam chợt chú ý đến cổ chân Thẩm Chi Trúc có một vòng vết đỏ.

Cẳng chân cô thon nhỏ và trắng trẻo, khiến vết đỏ đó đặc biệt nổi bật, những đường vân mờ nhạt, nhỏ bé lại kín đáo, như vết cắn của loài thú nhiều răng.

Trọng Nam cúi đầu nhìn xuống đó, nhíu mày hỏi: "Chỗ cổ chân bị sao vậy?"

Thẩm Chi Trúc đang chìm trong cảm xúc lo lắng sắp bị mắng, tùy ý liếc nhìn rồi đáp: "Tất, sáng nay đi tất cổ chật, hằn vết thôi."

Trọng Nam không nói gì, dời mắt lên nhìn cô.

Thẩm Chi Trúc cảm thấy khó hiểu, thấy Trọng Nam không mắng mình liền thoát khỏi vòng tay người đàn ông, định quay về phòng. Mới đi được hai bước, cô đột nhiên hiểu ra ánh mắt vừa rồi của Trọng Nam là có ý gì.

Trong cái nhìn vừa rồi, ánh mắt của anh tuyệt đối không phải là của một người lớn đang quản giáo cô, mà là một người đàn ông đang suy nghĩ miên man, đang nhìn người phụ nữ khơi gợi những suy nghĩ miên man của anh.

Nghĩ vậy, Thẩm Chi Trúc đột nhiên quay đầu, trong bóng tối của hành lang liếc nhìn Trọng Nam một cái.

Trên mặt Trọng Nam thoáng qua một tia bối rối khó nhận ra, giọng nói vẫn bình tĩnh không chút gợn sóng: "Sao vậy?"

Thẩm Chi Trúc lắc đầu.

Đôi mắt cô rất sáng, khiến Trọng Nam vô cớ hoảng hốt trong lòng, anh còn muốn nói thêm điều gì đó để che đậy, nhưng cô gái đã đi về phòng.

Rất lâu về sau, Trọng Nam luôn nghĩ đi nghĩ lại về ánh mắt đó, rồi sau đó trong lòng hết lần này đến lần khác trào dâng cái cảm giác bối rối khác lạ kia.

Là sự rối loạn mất kiểm soát, nhưng lại khiến anh rất nghiện.

...Lần cuối cùng anh nằm mộng xuân đã là chuyện của vài năm về trước.

Trọng Nam thề rằng anh không phải là người trọng dục, nhưng không biết tại sao, trong giấc mơ ngày hôm đó hết lần này đến lần khác anh nhìn thấy bàn chân mang vết đỏ của Thẩm Chi Trúc, ngón chân tròn trịa đầy đặn, rất trẻ trung. Cô gái ngồi trên chiếc ghế sofa nhỏ đối diện anh, mặc quần short ở nhà, cúi đầu bôi sữa dưỡng thể.

Trọng Nam trong mơ chỉ lặng lẽ nhìn, cho đến cuối giấc mơ dường như mới hơi dám thả lỏng chiếc miệng cống đè nén trong lòng, tiến lên nhẹ nhàng nắm lấy chân cô.

Sữa dưỡng thể có lẽ đã thẩm thấu, bàn chân nắm trong tay anh không có cảm giác dính dấp của kem dưỡng, anh cúi đầu, chậm chạp mà vụng về, lặng lẽ xoa nắn, cơ thể càng lúc càng nóng.

Chưa từng nghe thấy tiếng Thẩm Chi Trúc rên rỉ, người tạo giấc mơ cũng không biết phải bắt đầu từ đâu, nên trong mơ vẫn duy trì sự tĩnh lặng như chân không, anh chỉ nghe thấy tiếng thở kiềm nén của chính mình.

Vuốt ve cổ chân cô một hồi, Trọng Nam cảm thấy không đủ, thế là mở miệng ra lệnh cho cô: "Nói chuyện đi."

Thẩm Chi Trúc trước mặt bèn nhìn anh, nhỏ giọng nói: "Anh ơi."

Trọng Nam trong khoảnh khắc này giật mình tỉnh giấc, cảm xúc của anh tệ đến cực điểm khi nhận ra mình đã cương cứng.

Vốn dĩ không thích cô, xem Thẩm Chi Trúc giống như một đứa trẻ vô lý gây rối, nhưng anh dần nhận ra mình lại đang bị cô thu hút một cách chết tiệt, nguyên nhân vẫn là thứ nhục dục mà anh luôn phản cảm.

Anh vẫn luôn cảm thấy cô hư hỏng xấu xa, lại không ngờ mình lại rơi vào tình cảnh còn hư hỏng còn xấu xa hơn cô.

Trong cả giấc mơ, anh đều bị bao bọc bởi mùi cơ thể đẫm mồ hôi của cô, mùi hương bí ẩn của cơ thể phụ nữ khiến người ta sợ hãi, vô tội mà lại mê hoặc như hương hoa của Vua tiên trong vở Giấc mộng đêm hè. Khiến anh ngửi thấy đã biến sắc, lại không kìm được lún sâu.

Chết tiệt, Trọng Nam nghĩ, anh còn làm bậc trưởng bối cái rắm gì được nữa, anh rõ ràng còn vô liêm sỉ hơn cả Trọng Tây, sao anh có thể nảy sinh dục vọng với một cô gái hai mươi tuổi chứ.

Phàm trong trời đất có quỷ, không phải do linh hồn người chết tạo thành, mà đều do suy nghĩ của con người sinh ra.

Người bệnh thì lo sợ, lo sợ thì thấy quỷ. Sợ hãi thì hay suy nghĩ tưởng tượng, suy nghĩ tưởng tượng thì mắt thấy hư ảo*.

[*] Đây là câu nói của Vương Sung thời Đông Hán trong bộ tác phẩm Luận hành.

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Chi Trúc kinh ngạc phát hiện Trọng Nam đang hâm sữa.

Người đàn ông đeo kính, ống tay áo sơ mi  xắn lên để lộ cẳng tay với lớp lông tơ màu nhạt, trên trán còn dán miếng hạ sốt.
GaoNep
Naomi

Creator

Trong cái nhìn vừa rồi, ánh mắt của anh tuyệt đối không phải là của một người lớn đang quản giáo cô, mà là một người đàn ông đang suy nghĩ miên man, đang nhìn người phụ nữ khơi gợi những suy nghĩ miên man của anh.

Nghĩ vậy, Thẩm Chi Trúc đột nhiên quay đầu, trong bóng tối của hành lang liếc nhìn Trọng Nam một cái.

Comments (0)

See all
Add a comment

Recommendation for you

  • Blood Moon

    Recommendation

    Blood Moon

    BL 47.9k likes

  • Arna (GL)

    Recommendation

    Arna (GL)

    Fantasy 5.6k likes

  • What Makes a Monster

    Recommendation

    What Makes a Monster

    BL 76.6k likes

  • Earthwitch (The Voidgod Ascendency Book 1)

    Recommendation

    Earthwitch (The Voidgod Ascendency Book 1)

    Fantasy 3k likes

  • The Sum of our Parts

    Recommendation

    The Sum of our Parts

    BL 8.8k likes

  • For the Light

    Recommendation

    For the Light

    GL 19.1k likes

  • feeling lucky

    Feeling lucky

    Random series you may like

C ỏ L ồ n g V ự c
C ỏ L ồ n g V ự c

2.7k views8 subscribers

Mình đã chuyển địa điểm đăng truyện sang web mới, mời bạn qua đó đọc tiếp nha.

Các bạn truy cập 2 trang dưới đây và tìm theo tên truyện là ra:

Web 1: yentinhlau.com (pass: thichanthit)
Web 2: truyendichhay.com

---

[Nhật ký]

Trời nắng đẹp,

Kỳ thực tập kết thúc, căn nhà Trọng Tây cho tôi thuê không ngờ lại là của Trọng Nam, anh ấy có vẻ đã thay đổi nhiều so với trước đây. Trọng Tây bảo là vì anh ấy vừa đón sinh nhật thứ ba mươi hai, trông càng giống người lớn trong nhà hơn, tuy rằng anh cùng thế hệ với chúng tôi.

Thời tiết xấu,

Tôi cắn Trọng Nam một cái. Cái kiểu nói năng xóc xỉa khó ưa của anh thật khó khiến người ta giữ được bình tĩnh.

Trời mưa,

Cốt cách của nước Nga và vẻ ngoài Trung Hoa, dù ghét Trọng Nam, nhưng tôi cũng phải thừa nhận anh ấy quả thật rất đẹp trai. Hôm nay nhìn thấy bộ dạng không cạo râu của anh, vì tóc Trọng Nam là màu xám xen lẫn màu đen, tôi cứ nghĩ râu anh ấy cũng vậy, không ngờ lại không giống như tôi đoán.

Trời nắng đẹp,

Nghĩ đến Trọng Nam rồi thủ dâm. Tôi có bệnh thật rồi, sám hối sâu sắc.

Trời âm u,

Ánh mắt Trọng Nam nhìn tôi… Anh ấy hình như thích tôi, cảm giác có thể làm chút gì đó.

Ghi bổ sung, quên mất thời tiết rồi.

Nho ngọt quá, tôi nghi ngờ mình thích Trọng Nam rồi.

Ghi bổ sung, không để ý thời tiết.

Món quà hôm đó Irina tặng tôi, hôm nay tôi đã dùng rồi.

Trứng từ máy đẻ trứng rơi từ cơ thể tôi vào lòng bàn tay Trọng Nam, khiến tôi có ảo giác rằng chúng là những hạt cỏ lồng vực rơi xuống từ người mình. Tôi ẩn mình giữa một đám lúa, bị Trọng Nam tìm ra. Mùa đông sắp qua đi, mà tôi lại cảm thấy mình vẫn còn ở mùa xuân. Trọng Nam nói người lo lắng thấp thỏm là anh ấy.

—

Bảo thủ vs phóng túng, nghiêm chỉnh vs ngả ngớn, tiết chế vs buông thả.

「Cảnh báo/Lưu ý」
Niên thượng 1v1, chênh lệch 12 tuổi.
Ngôi thứ ba, chỉ có phần văn án là ngôi thứ nhất.
Subscribe

45 episodes

04. Bồ Câu Vàng Kim

04. Bồ Câu Vàng Kim

87 views 1 like 0 comments


Style
More
Like
List
Comment

Prev
Next

Full
Exit
1
0
Prev
Next