Si Inferior, tuy yếu ớt, vẫn ghi nhớ những lần ENFP cố gắng sống như người khác mong muốn, và cái giá mà họ đã phải trả: kiệt sức, hoang mang, đôi khi là mất mát chính mình.
Và thế là cuộc đàm thoại bắt đầu, trong đầu, trong tim, mỗi ngày, không ngơi nghỉ.
Lý tưởng: Chúng ta có thể sống đúng với mình.
Thực tế: Nhưng sống như vậy liệu có đủ ăn?
Lý tưởng: Hạnh phúc không mua được bằng tiền.
Thực tế: Nhưng nỗi bất an lại không để yên khi bụng đói.
Cuộc đàm thoại ấy không có hồi kết. Nhưng cũng nhờ đó, ENFP trở nên đặc biệt. Không ai hiểu rõ cái đẹp của lý tưởng như họ, và cũng không ai ý thức rõ về giới hạn như họ. Họ không trốn tránh xung đột giữa hai thế giới. Họ sống trong nó. Và từ đó, họ học cách chọn lựa.
Không phải lựa chọn giữa trắng và đen.
Mà là học cách pha màu.
Dùng chút lý tưởng để tô lại thực tại.
Dùng chút thực tế để giữ cho lý tưởng không tan biến.
Và nếu một ngày bạn thấy ai đó vừa có thể cười ngây thơ, vừa mang ánh nhìn từng trải, người đó có thể là một ENFP đang lặng lẽ cân bằng cả một vũ trụ bên trong.
Comments (0)
See all