Trong trái tim ISFP, quá khứ không phải là một bến đỗ an toàn.
Những ký ức, dù đẹp đẽ, dù đau buồn, luôn mang trong mình một vết nứt vô hình. Một phần trong ISFP thì thầm rằng: "Liệu điều đó có thực sự như vậy? Liệu những gì ta nhớ có còn nguyên vẹn, hay chỉ là những mảnh vỡ được tô vẽ bằng nỗi cô đơn?"
Si Critic khiến ISFP nhìn về phía sau với ánh mắt nửa tin nửa ngờ.
Những truyền thống, những kinh nghiệm được truyền dạy từ người đi trước, đối với ISFP, không mang sức nặng thiêng liêng. Chúng như những con đường mòn đã quá cũ kỹ, mà mỗi bước chân lên đều để lại cảm giác lạc lõng và nghi ngờ.
Không phải ISFP coi thường quá khứ.
ISFP chỉ không tin rằng những gì đã qua có thể áp dụng nguyên vẹn vào ngày hôm nay, vào trái tim đang đập, vào khoảnh khắc đang thở sống.
Đối với ISFP, mỗi ngày là một khởi đầu mới, không thể bị trói buộc bởi những dấu chân xưa cũ.
Đôi khi, sự hoài nghi ấy khiến ISFP tự đẩy mình ra khỏi những vòng tròn quen thuộc, những bữa tiệc đoàn tụ, những lời khuyên đậm mùi kinh nghiệm.
ISFP lang thang một mình, chọn cho mình những giá trị riêng, ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc đánh mất sự an toàn của một nơi gọi là "quê hương."
Trong tâm hồn ISFP, ký ức là dòng sông trôi ngược, nhưng bờ bãi đã phai mờ.
ISFP không cố bám víu vào những điều đã qua.
ISFP để quá khứ trôi đi như một bài ca cổ xưa, đẹp nhưng không còn là lẽ sống.
Bởi vì, đối với ISFP, những gì thật sự quan trọng, không nằm trong những trang sử đã viết xong.
Mà ở ngay trong nhịp đập thầm lặng của hiện tại, nơi ISFP tự mình vẽ ra một con đường, bằng máu, bằng nước mắt, bằng niềm tin chưa từng có trong sách vở.
Comments (0)
See all