Trong sâu thẳm trái tim mình, ISFP khao khát tự do như khao khát không khí.
Không phải thứ tự do ồn ào, cãi vã với thế giới, mà là thứ tự do thầm lặng, được là chính mình, được đi về bất cứ nơi đâu linh hồn mách bảo, không bị trói buộc bởi kỳ vọng, luật lệ, hay ánh nhìn soi mói.
ISFP sống để tìm thấy những nơi trái tim mình có thể thở.
Nhưng trớ trêu thay, chính khao khát ấy đôi khi biến thành xiềng xích.
Trong hành trình trốn chạy khỏi những ràng buộc, ISFP nhiều lần tự nhốt mình trong những vùng đất hoang vắng, nơi không ai đủ gần để làm tổn thương, nhưng cũng không còn ai đủ gần để sẻ chia.
Tự do với ISFP là đôi cánh mong manh.
Một mặt, nó cho phép ISFP vẽ ra cuộc sống bằng những nét cọ thuần khiết nhất, trung thực nhất.
Mặt khác, mỗi khi gió đổi chiều, ISFP cũng dễ dàng lạc lối, hoang mang trước ngã ba cuộc đời, bởi thiếu đi những mốc neo buộc bình yên.
Vậy nhưng, dẫu có bao lần lạc lối, ISFP cũng không thể chối từ tiếng gọi từ trong tim.
Bởi ISFP thà bước đi đơn độc giữa những ngọn đồi trống trải, còn hơn nhốt linh hồn mình trong một khuôn hình không thuộc về.
Bởi tự do, với tất cả những cô đơn và chông chênh nó mang lại, vẫn đáng giá hơn bất kỳ lời hứa an toàn nào.
Comments (0)
See all