ISFP không bao giờ tìm kiếm sự hoàn hảo.
Họ nhìn thấy vẻ đẹp trong sự không hoàn hảo, trong những vết nứt, trong những dấu vết của thời gian, vì chính những điều ấy tạo nên câu chuyện, tạo nên linh hồn của mỗi sự vật, mỗi con người.
Với ISFP, thế giới không cần phải là một bức tranh hoàn hảo để được yêu quý, không cần phải được sắp xếp theo một trật tự nào đó. Họ sống trong một thế giới của những lựa chọn, những con đường không được xác định trước, và chính những lựa chọn ấy làm nên bản sắc riêng biệt của họ.
Không phải lúc nào ISFP cũng nhìn thấy kết quả rõ ràng của những quyết định mình đưa ra. Đôi khi, họ chỉ biết rằng những quyết định ấy là đúng với họ vào khoảnh khắc đó. Họ không lo sợ sự sai lầm, vì trong mỗi bước đi, mỗi thử thách, ISFP học được điều gì đó mới mẻ, một sự hiểu biết sâu sắc về bản thân, và về thế giới quanh mình.
Điều này có thể làm họ khó chịu trong những tình huống mà mọi thứ cần phải hoàn hảo và chính xác. Nhưng ISFP biết rằng không có gì là hoàn hảo. Họ không sợ đối mặt với sự mơ hồ, bởi chính sự mơ hồ ấy mang lại cho họ sự tự do để khám phá và sống thật với chính mình.
Và trong chính sự không hoàn hảo ấy, ISFP tìm thấy vẻ đẹp của sự chấp nhận, sự chấp nhận không chỉ với những gì là bên ngoài, mà còn là sự chấp nhận chính bản thân họ, với tất cả những yếu điểm, sai lầm, và thiếu sót.
Sự hoàn hảo không phải là mục tiêu của ISFP. Thế giới này không cần phải luôn luôn đẹp đẽ và trọn vẹn. Chỉ cần sống thật, cảm nhận thật, và yêu thương thật. Chính trong những khoảnh khắc này, ISFP tìm thấy sự hoàn hảo của chính mình.
Comments (0)
See all