Cô không hề đặc biệt chú ý đến cậu ta.
Chỉ là trong ngôi trường này, so với những người khác thì cậu nam sinh này có vẻ đặc biệt hơn một chút. Trông cậu ta còn trẻ, dùng ngôn ngữ ký hiệu, không thể nói chuyện.
Nếu một người cứ hướng mắt về phía những nơi tỏa sáng rực rỡ, họ sẽ chẳng bao giờ nhận ra sự tồn tại của những con người như cậu.
Cậu ta lặng lẽ sống trong bóng tối, nhưng trong bóng tối ấy đâu chỉ có mỗi mình cậu ta. Ít nhất thì trong ngôi trường này vẫn còn một người dị biệt khác tồn tại.
Diêu Nguyệt Ảnh không tài nào hiểu nổi. Nếu một người không thể nói chuyện, vậy thì phải dùng cách nào để bảo vệ quyền lợi vốn thuộc về mình? Không nghe được lời đáp trả, không thể phản kích lại đối phương, cảm giác bất lực ấy cứ như một đống hỗn độn đè nặng lên lưng cậu ta trong nhà ăn tĩnh lặng này. Vậy nên, cô đã nhìn thấy, đã nghe thấy, liền không thể làm ngơ được.
Cô bước nhanh tới, một tay đẩy cánh cửa nhân viên có gắn biển "Học sinh không được vào" đứng chắn ngay trước mặt.
Chương San đặt đồ đạc lên bàn rồi nhanh chóng chạy theo.
“Này, rốt cuộc là chuyện gì thế?”
Cô ấy đứng ở cửa gọi, chỉ nghe thấy bên trong truyền ra tiếng tranh cãi. Một lát sau, người từ bên trong bước ra, xách theo một túi đựng đầy tôm và cua cỡ lớn.
“Không có gì, chỉ lấy ít đồ thôi.”
Diêu Nguyệt Ảnh lướt qua Chương San, đi thẳng đến chỗ cậu nam sinh. Xung quanh cậu không có ai ngồi, chỉ là một vài cái bàn trống trải. Ngoài ra, còn có mấy nhóm nhân viên ngồi tản mát bốn năm người, vừa ăn vừa nói chuyện.
“Cậu tên là Thôi Dương, đúng không?”
Cô vừa nói xong thì chợt nhớ ra cậu ta không thể nghe thấy, liền rút điện thoại ra để gõ chữ.
Bàn ăn trước mặt cậu sạch sẽ sáng bóng, một đĩa mì xào thịt bò và hành tây đang bốc khói nghi ngút. Cái túi đầy tôm cua bất ngờ xuất hiện trước mặt khiến cậu lập tức ngẩng lên nhìn. Cô gái đối diện với khuôn mặt dịu dàng và ánh mắt buông lơi, đôi con ngươi đen như đêm tối đang chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại. Vừa gõ xong dòng chữ, cô xoay điện thoại lại hướng về phía cậu. Để nhìn rõ thì cậu phải cúi đầu xuống sát màn hình.
Cậu không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày. Ống tay áo của chiếc áo len được kéo lên tới khuỷu tay, cổ tay mảnh khảnh nhưng trông rất rắn rỏi.
Cậu cúi đầu, gắp vội một miếng mì to rồi nhét vào miệng, nhai nhồm nhoàm, ăn còn nhanh hơn lúc trước.
“Này, cái này là cho cậu đấy, mang về mà ăn.”
“Tại sao không nói gì cả?”
Diêu Nguyệt Ảnh không hiểu nổi, chẳng lẽ cậu ta không biết chữ sao? Hay là chưa từng được bố cậu ta đưa đến trường dành cho người câm điếc để học hành? Cô vỗ mạnh một cái xuống bàn, cúi người xuống, thẳng lưng lên, duỗi thẳng cánh tay, đặt điện thoại sát vào mắt cậu.
“Thôi Dương, cậu không hiểu à?”
Ngay giây sau đó, cổ tay cô bị cậu vung mạnh một cái, lực không nhẹ chút nào.
Chiếc điện thoại trong tay Diêu Nguyệt Ảnh bị hất văng ra ngoài, rơi thẳng từ mép bàn xuống đất. Cô sững sờ tại chỗ, nhìn thấy trong mắt cậu tràn đầy sự chán ghét và lạnh nhạt.
“Có ý gì đây?”
Cậu cúi đầu, nhanh chóng ăn nốt phần mì còn lại. Trong đĩa chỉ còn một chút xíu, trông như thể cậu không muốn nán lại nơi này thêm chút nào nữa. Cậu đứng lên, nhặt lấy chiếc mũ bảo hiểm và chai nước khoáng rồi bước thẳng ra ngoài.
“Đúng là đồ không biết điều mà!”
Chương San vốn cảm thấy cậu nam sinh này trông cũng không tệ, nhưng không ngờ tính tình lại tệ đến vậy. Cô ấy không chịu nổi nữa, chỉ tay về phía cậu ta để đòi lại công bằng cho Diêu Nguyệt Ảnh. Nhưng người vừa bị xem thường kia lại vẫn còn đờ đẫn, suy nghĩ về ánh mắt vừa rồi của cậu ta. Sau đó, cô từ từ bước đến nhặt chiếc điện thoại trên bàn lên.
“Có lẽ cậu ta bị dị ứng hải sản.”
Diêu Nguyệt Ảnh đưa ra một lý do, cẩn thận kiểm tra xem màn hình có bị vỡ không. Sau khi xác nhận điện thoại vẫn nguyên vẹn, cô mới đút vào túi áo khoác.
Không muốn thì thôi, cô cũng không cảm thấy như mình vừa “đi nịnh bợ lại bị từ chối”. Cô đàng hoàng mang túi tôm cua đó trả lại nguyên vẹn như lúc đầu.
Cuối tháng hai, tiết học buổi chiều thứ hai đa số là thời gian để ngủ gật.
Thầy giáo đứng trên bục giảng, phía sau lưng ông là mười hai tấm bảng đen. Chúng được chia thành bốn hàng ngang, mỗi hàng ba tấm, có thể lật lên lật xuống. Trên bảng viết chi chít chữ, nhưng số người nghiêm túc ghi chép lại thì chẳng được bao nhiêu. Ngay cả Chương San cũng không tập trung nổi, chú ý vào bài học được hơn hai mươi phút của tiết đầu tiên là bắt đầu đơ người ra rồi.
Thầy giáo là một người trung niên hơn năm mươi tuổi, dáng người ục ịch, giày da đen bóng, khoác bộ vest dày cộp. Nhiệt độ trong lớp học không lạnh, ông sớm đã cởi bỏ chiếc áo vest bên ngoài đặt trên bục giảng. Dạy hết tiết đầu tiên, đến tiết thứ hai học sinh bắt đầu chán chường. Ông ném viên phấn xuống chân, tiện tay chỉ vào một nữ sinh đang lén lút nghịch điện thoại ở hàng ghế đầu, gọi cô ta lên bục giảng. Cô gái như một con dê thế mạng, cúi đầu đứng trên bục giảng, chịu sự quở trách thay cho những học sinh ngủ gà ngủ gật và chơi điện thoại.
Cô gái tên Doãn Ngọc Ngọc, tính tình hiền lành. Có lẽ vì tính cách quá hiền nên mới bị lôi lên bục làm vật thế thân để nghe mắng, lời quở trách này vốn dĩ là nói cho những người chơi điện thoại và ngủ trong lớp nghe.
Thầy giáo giật lấy điện thoại của cô gái, không cẩn thận làm đứt dây treo của chiếc điện thoại, khiến cô gái hét lên đầy hoảng hốt. Đó là món quà nhỏ mà bạn trai tặng cô nàng nhân dịp lễ tình nhân.
“Là đồ thủ công đó ạ.”
Cô nàng đau lòng cúi xuống, nhặt từng hạt ngọc trai màu hồng rơi vãi khắp nơi. Thầy giáo đành bất lực chỉ vào đám nam sinh nữ sinh bên dưới.
“Các người, nam nữ học sinh, ngoài việc yêu đương ra thì chẳng biết làm gì khác hay sao.”
Tháng này ngày lễ tình nhân đã qua lâu rồi, nhưng bầu không khí lãng mạn ngập tràn khắp trường vẫn chưa hề lắng xuống. Ngón tay Diêu Nguyệt Ảnh nhẹ lướt trên trang sách, lật vài trang, Chương San khẽ ghé sát qua, hỏi nhỏ.
“Cậu có nhận được quà lễ tình nhân của... người đó không?”
Ngón tay đang lật sách dừng lại, móng tay nhẹ nhàng miết qua từng trang sách.
“Không.”
“Thế còn của Kiều Vĩ Thành thì sao…”
Chương San cười gian tà. Cô ấy cảm thấy Diêu Nguyệt Ảnh thật giỏi, trong bóng tối có một người, ngoài sáng lại có một người khác.
“Cậu ấy mấy hôm nay hình như chẳng thấy đến trường thì phải.”
Năm hôm trước, Kiều Vĩ Thành đã nhắn tin nói rằng nhờ có ánh hào quang của Lương Nghiêm Húc, việc kinh doanh của nhà cậu ta đã có thể kết nối với nước ngoài, sắp tới sẽ được bày bán trong các trung tâm thương mại lớn. Nhưng sản phẩm của họ hướng đến những người có thu nhập thấp ở nước ngoài. Kiều Vĩ Thành bị bố gọi đi cùng ra nước ngoài để bàn bạc công việc nên chưa về.
Kết quả là vào tối hôm đó, như thể có điềm báo trước sẽ xảy ra chuyện gì đó, Kiều Vĩ Thành đã trở về.
Cậu đứng dưới ký túc xá, gọi điện thoại cho Diêu Nguyệt Ảnh. Tầm sáu bảy giờ tối, trời đã đen kịt, Diêu Nguyệt Ảnh bước ra khỏi thang máy, chậm rãi đi ra ngoài. Lần đầu tiên nhìn thấy cậu, Diêu Nguyệt Ảnh bỗng nhiên cảm thấy áy náy và hổ thẹn.
Kiều Vĩ Thành lại chìm đắm trong niềm vui sướng thuần khiết, cậu kéo tay cô, đi ra sau xe.
“Anh chỉ ăn vài bữa cơm với họ, tạo chút ấn tượng, rồi lập tức quay về đây.”
“Em biết không, anh vừa xuống máy bay đã ngay lập tức đi lấy món quà đặc biệt đặt làm riêng để mang đến tặng em.”
“Ta-da~ nhìn xem này.”
Cậu đỏ mặt kéo cửa sau xe ra, bên trong trang trí như một thiên đường mộng mơ, âm nhạc nhẹ nhàng cất lên, những quả bóng bay bay lơ lửng. Chúng đều được buộc lại bằng một dải ruy băng màu hồng, trên xe còn trải đầy hoa hồng trắng, chính giữa là một chiếc hộp quà.
Đây là một thương hiệu ngọc bích cao cấp dành riêng cho những vị khách hàng đặc biệt. Món quà không lớn nhưng vô cùng tinh xảo, bề mặt ngọc bích trơn bóng, trong suốt, có một sắc tím nhàn nhạt hiếm thấy. Nhìn như ánh hoàng hôn rực rỡ trong mùa hè, lưu giữ những màu sắc đẹp đẽ nhất lại trên bề mặt ngọc.
“Mẹ anh nói ngọc dưỡng người, anh không biết tặng gì, không biết em có thích hay không.”
“Chúc em Valentine muộn thật vui vẻ.”
Cậu ta nhấc sợi dây chuyền lên, Diêu Nguyệt Ảnh tâm trạng rối bời, chưa kịp từ chối thì Kiều Vĩ Thành đã tiến tới sau lưng cô, vòng sợi dây chuyền qua đỉnh đầu, để miếng ngọc lắc lư trước ngực cô.
Lúc này, một tiếng cười nhạo vang lên bên cạnh.
“Khung cảnh hoành tráng phết nhỉ, hai người không biết là đang diễn cho ai xem à.”
Vương Tử vừa về đến dưới ký túc xá, nhìn thấy cảnh tượng sến sẩm như vậy liền không nhịn nổi cười. Cô ta đi đến bên cạnh hai người, chống cằm nhìn vào trong xe.
“Thật quê mùa, Kiều Vĩ Thành, cậu học từ Lương Nghiêm Húc phải không?”

Comments (0)
See all